Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Y Sát

Chương 8



Mặc Cảnh Xuyên kéo tay ta lại.

 

Thân thể ta loạng choạng ngã vào lòng chàng, ấm áp, rắn rỏi, thoảng hương thuốc.

 

Chàng ôm lấy ta, xoay người một vòng, đứng chắn ngay trước người ta.

 

“Điện hạ!” Ta trợn to mắt, thất thanh kêu lên.

 

Kiếm của Chiến Hạc Phong còn chưa đ.â.m tới, cấm vệ quân đã kịp thời ập tới, vây chặt lấy hắn.

 

Chiến Hạc Phong đã bị ta kích cho đến phát điên, đôi mắt đầy tơ m.á.u đỏ rực như dã thú.

 

Hắn gào lên, muốn xông tới kéo ta cùng chết.

 

Nhưng Mặc Cảnh Xuyên ôm chặt ta không buông, thân mình vững chãi chắn phía trước.

 

Tình thế quá cấp bách, cấm vệ quân không dám chậm trễ, lập tức c.h.é.m đứt gân tay gân chân của hắn.

 

Hắn cuối cùng cũng trở thành phế nhân, ngã sập xuống đất.

 

Miệng vẫn gào rú, điên cuồng mắng chửi: “Lẽ ra ta không nên để ngươi sống!”

 

“Nếu biết ngươi cũng trọng sinh, ta đã g.i.ế.c ngươi ngay từ đầu rồi!”

 

Miệng hắn dù độc địa đến đâu, cũng chỉ như một con ch.ó c.h.ế.t bị lôi xềnh xệch đi.

 

Hôn sự giữa ta và Thái tử, vẫn được cử hành như thường.

 

Đêm tân hôn, màn hoa rực rỡ như cảnh xuân trong tranh.

 

Sau khi uống xong rượu hợp cẩn, đôi mắt Mặc Cảnh Xuyên sáng rực, sâu thẳm như phủ sương.

 

Khi môi chạm môi, chàng liền mạnh mẽ đè xuống, từng tấc da thịt bị môi lưỡi chàng chạm đến đều run rẩy.

 

Ta thở gấp, không sao bắt lại nhịp thở.

 

Khi chàng cởi bỏ hỉ bào, dáng người cao gầy, cơ bắp rắn chắc, thân thể cân đối lộ ra trong ánh nến đỏ.

 

Ngày ấy khi châm cứu cho chàng, ta đã biết thân thể chàng vô cùng hoàn mỹ.

 

Mặc Cảnh Xuyên dắt tay ta, đặt lên bụng hắn, nơi cơ bắp nổi rõ từng đường nét:

 

“Tang Tang, tất cả của ta… đều là của nàng.”

 

Ta khẽ cau mày, thoáng chút hối hận vì ngày nào cũng sắc thuốc bồi bổ cho chàng, để sức lực chàng tốt đến mức khiến ta mệt mỏi quá độ.

 

Mãi đến nửa đêm, chàng mới thỏa mãn ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng đặt môi lên cổ ta:

 

“Điện hạ cưới ta, đối xử với ta tốt như vậy, chỉ vì ta từng cứu chàng một mạng thôi sao?”

 

Tim ta thắt lại.

 

Nếu năm đó người cứu chàng là người khác, thì nay chàng cũng sẽ cưới người khác ư?

 

Mặc Cảnh Xuyên bật cười, cọ cọ nơi cổ ta, giọng nói mang theo sự cưng chiều dịu dàng:

 

“Xem ra nàng thực sự đã quên mất rồi.”

 

“Mười năm trước, trong sơn cốc… Tiểu thiếu niên bị bệnh, cùng nàng ở trong núi ba năm dài. Ta dạy nàng học chữ, cùng nàng bắt bướm, cõng nàng đi tìm thảo dược.”

 

“Nàng gọi ta là Mặc ca ca, đến khi ta rời đi, nàng còn ôm ta khóc mãi không thôi.”

 

Ta khẽ giật mình.

 

Dưới lời nhắc của chàng, ký ức mơ hồ mới từ từ hiện về.

 

Mười năm trước, ta sống ẩn cư trong sơn cốc cùng sư phụ, không có lấy một người bạn.

 

Cho đến một ngày, sư phụ mang về một thiếu niên lớn hơn ta vài tuổi, dung mạo tuấn tú như ngọc.

 

Sư phụ bảo chàng mắc một loại bệnh hiếm, cần tĩnh dưỡng lâu dài, nên mới được cha mẹ đưa vào núi.

 

Chàng nói chàng họ Mặc, ta cả ngày chạy theo sau, gọi chàng là Mặc ca ca.

 

Chàng ở lại ba năm, dưỡng bệnh khỏi, rồi có người đến đón.

 

Khi chàng rời đi, ta buồn bã đến khóc suốt mấy ngày trời.

 

Chẳng thể ngờ rằng, trải qua một đời đau đớn trùng trùng, trọng sinh trở lại, ta cuối cùng cũng gả cho người mà thuở thiếu niên từng đem lòng mến mộ.

 

14

 

Sáng sớm hôm sau, Mặc Cảnh Xuyên đích thân đưa ta đến vấn an Hoàng hậu nương nương.

 

Lúc ấy, môi ta vẫn còn đỏ ửng sưng nhẹ.

 

Hoàng hậu đỡ tay ta, bảo ta ngồi bên cạnh:

 

“Cảnh Xuyên chờ đợi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng toại nguyện.”

 

“Hài tử này muốn tìm một tiểu cô nương năm xưa, vậy mà chẳng biết nàng họ gì, tên gì, chỉ nhớ nàng có y thuật cao minh.”

 

“Sau khi hồi cung, nó ủ rũ thật lâu, nhốt mình trong thư phòng, vẽ đi vẽ lại bóng hình của một tiểu cô nương.”

 

Hoàng hậu tháo chiếc vòng phượng trên cổ tay xuống, tự tay đeo vào cho ta:

 

“Hôm ấy khi con đến doanh trướng chữa bệnh cho Cảnh Xuyên, bổn cung đã nhận ra ngay.”

 

“Trong lòng thầm nhủ: tiểu cô nương mà Cảnh Xuyên ngày đêm mong nhớ, bổn cung tất phải giúp nó giữ lại.”

 

Ta ngồi bên cạnh bà, nhỏ giọng trò chuyện vài câu tâm tình.

 

Nét mặt Hoàng hậu dần nghiêm lại khi nhắc tới Chiến Hạc Phong:

 

“Hắn thật to gan, coi cung quy như cỏ rác, lại dám tư thông với phi tần, để lại nghiệt chủng trong hậu cung.”

 

“May mà con sớm phát hiện, kịp thời vạch trần.”

 

“Sự việc bại lộ, hắn không những không ăn năn, lại còn ngay giữa đường mưu sát con và Thái tử, thật sự là tội không thể dung tha!”

 

“Hoàng thượng đã hạ chỉ bãi chức hắn, giam vào ngục chờ ngày xử trảm!”

 

Trong đại lao, Chiến Hạc Phong rốt cuộc cũng tỉnh ngộ.

 

Hắn van xin cai ngục cho ta đến gặp hắn một lần.

 

Nói rằng đã thành tâm hối cải, chỉ cầu ta tha cho hắn một mạng.

 

Vì để chứng minh hối lỗi, hắn còn dùng móng tay cào lên ngực, rạch ra tên ta.

 

Ta không đáp ứng.

 

Thậm chí, một ánh mắt cũng không ban cho hắn.

 

Thu sang.

 

Chiến Hạc Phong bị trói chặt trên pháp trường, từng đao lăng trì mà chết.

 

Ta khẽ vuốt ve bụng.

 

Dưới lớp gấm vóc mềm mại, bụng ta đã nhô cao thấy rõ.

 

Mặc Cảnh Xuyên sợ ta động thai, không muốn cho ta tới xem.

 

Nhưng ta cố chấp, muốn tận mắt nhìn thấy kết cục của kẻ thù.

 

Từng nhát đao hạ xuống, tiếng thét bi thương của hắn vọng khắp pháp trường.

 

Ta an nhiên ngồi sau rèm lụa, ánh mắt bình thản.

 

Thai nhi trong bụng khẽ động.

 

Ta nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, mỉm cười dịu dàng:

 

“Hài nhi, con hãy nhìn kỹ.”

 

“Kẻ nợ chúng ta ở kiếp trước… hôm nay, mẫu thân đã bắt hắn lấy mạng ra đền rồi.”

 

Hoàn.

(Đã hết truyện)

#GSNH151 - PHỦ TẠ CÓ NỮ CHỦ (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Cổ Đại,

Quay lại Chương 8

24

Trong lòng ta chỉ một mực muốn chăm lo việc nhà, giữ vững gia nghiệp, và… chăm sóc thật tốt cho Tùng Nhi của ta.

Vừa từ chối một bà mối đến dò hỏi ở cổng phủ, một bóng dáng nhỏ bé bất ngờ lao ra từ trong nhà, vừa chạy vừa reo to:

“Mẫu thân!”

Đồng Nhi hớt hải đuổi theo sau, liên tục dặn:

“Tiểu tiểu thư, chậm thôi! Cẩn thận ngã!”

Thế mà đôi chân ngắn ngủn của Tùng Nhi lại nhanh lạ kỳ, kéo váy, lảo đảo nhưng vẫn chạy như bay.

Đồng Nhi đuổi không kịp.

Cuối cùng, con bé như viên pháo nhỏ lao thẳng vào lòng ta.

May mà Tâm Ảnh Vệ kịp thời đỡ từ phía sau, nếu không mẹ con ta đã ngã lăn trước cổng phủ!

Tùng Nhi thấy Tâm Ảnh Vệ xuất hiện, mặt rạng rỡ:

“A di Ảnh Vệ hiện thân rồi! Có phải muốn chơi trốn tìm với Tùng Nhi không?”

Tâm Ảnh Vệ dở khóc dở cười, lắc đầu:

“Là do Tùng Nhi chạy nhanh quá. Nếu ta không ra, mẫu thân con suýt ngã rồi.”

Tùng Nhi nghe vậy, mắt tròn xoe kinh hãi:

“A? Mẫu thân! Tùng Nhi không cố ý… xin lỗi người.”

Ta xoa đầu con bé, mỉm cười dỗ:

“Không sao. Nhưng sau này Tùng Nhi đừng chạy nhanh thế nữa, ngã bị thương, mẫu thân sẽ đau lòng lắm.”

Tùng Nhi gật đầu lia lịa, rồi nhào vào lòng Đồng Nhi, ôm chặt không rời.

25

Tâm Ảnh Vệ không ẩn thân, sánh vai cùng ta về sân viện.

Nhìn bóng nàng trầm lặng bên cạnh, ta không nhịn được, khẽ khuyên:

“Huynh trưởng ta đã qua đời, phủ Tạ mấy năm nay cũng dần ổn định… Ngươi từng nghĩ đến tương lai của mình chưa?”

Những năm qua, ta hỏi nàng câu này không chỉ một lần.

Nàng vốn tên Diệp Anh, là nữ nhân huynh trưởng ta cứu trên chiến trường.

Ban đầu, huynh trưởng định đưa nàng đến Diễn Viện học nữ công, ổn định cuộc đời.

Nhưng nàng sở hữu võ nghệ phi thường, chẳng màng thêu thùa may vá như các tiểu thư khuê các.

Huynh trưởng vì gấp rút ra tiền tuyến, không biết sắp xếp nàng thế nào, đành giao cho ta.

Trước khi đi, chàng dặn đi dặn lại:

“Nàng mồ côi, thân thế đáng thương, muội đừng bắt nạt nàng.”

Ta khi ấy còn trêu:

“Ca thật dài dòng! Nếu lo thế, sao không mang nàng theo luôn?”

Huynh trưởng chỉ cười hiền, dỗ ta:

“Ngoan nào, muội chăm sóc nàng một thời gian, ca về sẽ mang quà thật nhiều cho muội.”

Nhưng…

Diệp Anh quá cố chấp.

Nàng từng nói:

“Huynh trưởng cô cứu mạng tôi, tôi phải lấy thân báo đáp. Bảo vệ cô là cách tôi trả ân.”

Ban đầu, nàng tự nguyện làm hộ vệ trong phủ.

Khi ta gả vào vương phủ, nàng lặng lẽ thành Tâm Ảnh Vệ, âm thầm chăm sóc ta, chờ huynh trưởng trở về.

Đến khi phụ thân và huynh trưởng tử trận, nàng nhiều lần chắn trước ta khi Phó Nguyên trở mặt.

Cũng chính nàng đưa ta qua những ngày đêm lạnh lẽo, ép được thánh chỉ hòa ly.

Nhiều năm qua, ân tình, nghĩa vụ gì cũng chẳng còn ai nợ ai.

Chỉ còn một chữ “nhà”, lặng lẽ, bền chặt, thân thiết.

Lúc này, Diệp Anh đang trêu Tùng Nhi trong lòng ta.

Gương mặt nàng vẫn bình thản, giọng không đổi:

“Từ ngày hắn cứu ta, tương lai của ta đã chỉ có phủ Tạ.”

Nàng… vẫn bướng bỉnh như thuở ban đầu.

26

Vài năm nữa trôi qua.

Tùng Nhi dần khôn lớn.

Đồng Nhi đã xuất giá, sinh con, trở thành “quản sự mẫu nghi” mới của phủ, lo toan mọi việc, kể cả ta và Diệp Anh.

Lúc rảnh, ta thường rủ Diệp Anh trèo lên nóc nhà, ngồi ngắm Kinh thành phồn hoa trải dài dưới chân mây.

Mỗi lần trèo, Đồng Nhi lại lải nhải đuổi theo:

“Có ai như hai bà lão này không? Cả ngày rủ nhau trèo nóc!”

Nàng gọi ta và Diệp Anh là “hai bà lão nhỏ”.

Già đâu mà già?

Chỉ vì quanh năm mặc đồ giản dị, tóc vấn đơn sơ, nên mới bị trêu vậy.

Diệp Anh tiếp lời, thản nhiên:

“Không nhỏ nữa đâu… Tùng Nhi của chúng ta giờ có hai con rồi.”

Phải rồi.

Tùng Nhi đã làm mẹ.

Mấy năm trước, Tùng Nhi “bắt cóc” cậu ấm nhà Thượng thư làm chàng rể họ Tạ.

Chuyện này suýt khiến cha mẹ nhà trai tức ngất.

Thế mà con bé ngang nhiên chống nạnh trước cổng phủ Thượng thư, hùng hồn hỏi Lý Thừa:

“Cả nhà họ Tạ chỉ còn ta là con cháu, muốn cưới thì phải về đây ở! Hoặc làm rể, hoặc bái đường, ngươi chọn!”

Cuối cùng chọn thế nào, ta không rõ.

Chỉ biết ngày thành thân, Lý Thừa ngồi kiệu hoa, được rước vào cổng phủ Tạ.

Phò mã vào rể, danh chính ngôn thuận.

Hai vợ chồng trẻ suốt ngày chí chóe nhưng quấn quýt ngọt ngào, ai nhìn cũng ấm lòng.

Khi ta vừa được Diệp Anh đỡ xuống sân từ mái nhà, Tùng Nhi tay trong tay với phu quân bước tới, cười rạng rỡ như mùa xuân.

Phía sau là hai bé gái búi tóc củ tỏi, tung tăng dắt tay nhau.

Thấy ta, hai bé đồng thanh:

“Tổ mẫu!”

Giọng mềm ngọt, chẳng giống chút nào Tùng Nhi nghịch ngợm năm xưa.

Tùng Nhi ôm đầu than với ta:

“Mẫu thân nói năm nay không mở yến sinh nhật, vậy mà còn cả tháng, quà đã chất đầy kho!”

Ta bĩu môi, làm bộ:

“Không mở, không mở gì hết. Mừng lắm càng già. Mẫu thân còn muốn trẻ thêm vài năm!”

Tùng Nhi bật cười:

“Mẫu thân muốn trẻ như Tang Nhi, Dụ Nhi nhà con sao?”

Diệp Anh và Đồng Nhi đứng cạnh cũng cười rộ.

Ta lắc đầu bất lực, ôm hai cục bột nhỏ vào lòng, giả vờ than:

“Tổ mẫu đau lòng, không muốn làm bà già nhỏ, không muốn sinh nhật gì hết.”

Tang Nhi ôm ta, giọng ngọt như kẹo:

“Tổ mẫu đừng buồn, sinh nhật được xem đèn, đốt pháo hoa mà.”

Dụ Nhi mắt đảo nhanh, ôm ta:

“Nếu tổ mẫu không thích… để Dụ Nhi mừng sinh nhật thay tổ mẫu được không?”

Câu nói khiến cả nhà cười vang, rộn ràng như gió xuân tháng ba.

27

Ngoài phố dài, bá tánh thấy người ra vào trước cổng phủ Tạ, tay xách lễ vật, kẻ trầm trồ, kẻ bàn tán:

“Lão đại nhân nào mừng thọ mà đông thế? Nhiều quan viên đến, không sợ bị tố kết bè sao?”

Bà chủ tiệm bánh nhào bột, nghe vậy vung khối bột lên thớt, cười đáp:

“Ai là lão đại nhân? Huyện chủ nhà họ Tạ mừng sinh nhật đấy!”

Người kia giật mình:

“Một huyện chủ thôi, mà bày trận lớn vậy?”

Khách xếp hàng mua bánh chen lời, hứng thú:

“Huyện chủ đó… không phải người thường!”

“Riêng hôm nay, văn quan, võ tướng đến đều chịu ân huệ nhà họ Tạ. Hoặc từ học đường Tạ gia bước ra, hoặc từ võ trường Tạ gia luyện thành.”

“Tất cả… đều là công lao của vị huyện chủ ấy!”

Người kia gật đầu, rồi nghi hoặc:

“Sao lại là công lao của huyện chủ? Không phải nên tính cho đương gia Tạ gia sao?”

“Làm gì có chuyện gán công lao cả gia tộc cho nữ nhân?”

Bà chủ tiệm bánh “chậc” một tiếng, gắt:

“Huyện chủ chính là gia chủ phủ Tạ!”

“Không chỉ là huyện chủ, mà mẹ của huyện chủ đời sau, cháu gái của người cũng là huyện chủ!”

Người kia chết lặng.

Chẳng lẽ Kinh thành này… đều do nữ nhân truyền nghiệp sao?

Hết



Bình luận