Nhặt Được Ông Xã
Chương 3
Nói là để tôi chăm sóc anh ta, vậy mà sáng hôm sau anh ta đã biến mất không thấy bóng dáng.
Tối anh ta về, khí chất lạnh băng, khiến quản gia và người giúp việc đều biết điều mà tránh xa ba bước.
Căn phòng khách rộng lớn ở tầng một, chỉ còn tôi và anh ta mắt to trừng mắt nhỏ.
“Tôi… tôi chỉ là… xuống đây vận động một chút.”
Tôi từ từ lùi về phía cầu thang, vừa định bước lên thì anh ta gọi tôi lại: “La Hàm, cô có bạn trai chưa?”
“Chưa, sao vậy?”
“Có muốn kết hôn với tôi không?” Anh ta nhìn tôi rất nghiêm túc.
Ờ… cái này thì…
Khi tôi còn đang hoang mang, anh ta lại nói: “Tôi có tiền, có ngoại hình, hoàn toàn là hình mẫu lý tưởng của cô.”
“Dù đúng là vậy, nhưng mà…”
“Kết hôn xong tôi sẽ cho cô mười triệu tệ, một căn biệt thự, muốn xe gì cứ chọn.”
Cám dỗ, đúng là cám dỗ trắng trợn.
“Giao kèo thành công!” Tôi đập tay, đồng ý liền.
Hôm sau.
Trước cửa cục dân chính, tôi bám chặt lấy cánh cửa, sống ch ết không chịu vào, còn hét lên rằng tôi bị sợ kết hôn.
Quý Niệm Thâm buông tôi ra, móc ra một tấm thẻ từ trong áo, cười như đã tính trước tất cả: “May mà tôi có chuẩn bị.”
Mắt tôi sáng rực: “Bao nhiêu tiền?”
“Năm triệu tệ.”
Anh ta nhướn mày đầy đắc ý: “Còn sợ kết hôn không?”
Tôi nghiến răng: “Vẫn sợ.”
Anh ta bất lực nhìn tôi: “Sao lại sợ kết hôn?”
Tôi đánh trống lảng: “Hai chúng ta kết hôn, nhà tôi còn chưa biết gì, để sau đi đã.”
Người ra người vào cục dân chính không ít, Quý Niệm Thâm không muốn bị người ta bàn tán nên đành kéo tôi quay lại xe.
Anh ta tức giận, cả người toát ra khí lạnh.
Tôi cúi đầu, trong lòng lo lắng không yên, không biết anh ta sẽ làm gì tôi.
“La Hàm, chúng ta kết hôn chỉ là tạm thời, đợi tôi giành được quyền thừa kế rồi sẽ ly hôn, tôi sẽ không đụng đến cô, rốt cuộc cô sợ cái gì?”
Chuyện này tối qua đã nói rõ ràng rồi, anh ta lấy tôi chỉ để có được quyền thừa kế công ty, giữa chúng tôi còn có hợp đồng viết rõ ràng trắng đen, tôi sẽ không chịu bất kỳ thiệt hại nào.
Kết hôn với anh ta, đối với tôi là trăm lợi mà không một hại, nhưng mà tôi…
“Lấy anh xong chắc sẽ lên báo mất, nhà tôi mà thấy thì tôi không biết phải giải thích sao nữa.” Tôi chột dạ liếc nhìn anh ta.
Anh ta nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ hừ một tiếng: “Cô sống một mình, đào đâu ra ‘nhà cô’?”
Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta, giận dữ nói: "Anh điều tra tôi?"
Anh ta thản nhiên nhìn tôi như chuyện đương nhiên, tôi đành bất lực, chỉ biết tự mình tức giận.
"Xin lỗi, hoàn cảnh của tô em cũng hiểu, nếu muốn kết hôn với em, tôi phải hiểu rõ mọi thứ về em." Anh ta hạ giọng giải thích.
Tôi ậm ừ đáp: "Ừ, tôi hiểu mà, anh là người đặc biệt mà."
Anh ta im lặng.
Không khí trở nên ngột ngạt, khó xử. Tôi tự hỏi có phải mình quá đáng không, rõ ràng đã đồng ý rồi, hợp đồng cũng ký xong, lại đột ngột đổi ý, thật là thiếu đạo đức.
Ngay khi tôi chuẩn bị mở miệng xin lỗi, anh ta lại lên tiếng trước.
"La Hàm, là tôi không cân nhắc đến cảm xúc của em, xin lỗi, chuyện kết hôn để sau đi."
Nhưng, một tuần nữa nhà họ sẽ công bố người thừa kế, nếu anh ta không kết hôn, sẽ không thể nắm giữ toàn bộ tập đoàn Quý thị.
Anh ta vốn có vị hôn thê, chính là mỹ nhân đi cùng anh ta trong bản tin hôm đó.
Nhưng ngay khi họ đang bàn ngày cưới, vị hôn thê đó lại tuyên bố trước mặt cả nhà rằng cô ta yêu em trai cùng cha khác mẹ của Quý Niệm Thâm.
Nhà họ Quý có một quy tắc bất thành văn, người thừa kế phải có gia đình.
Quý Niệm Thâm không chỉ bị cắm sừng, mà còn mất vị trí thừa kế, nên khi trở về anh ta mới tức giận như vậy.
Bố anh sắp không qua khỏi, nên anh ta phải kết hôn trước em trai.
Gia thế vị hôn thê cũng không thấp, nên em trai anh ta muốn cưới cô ta, cần thêm thời gian để sắp xếp.
Còn tôi, chỉ là một kẻ cô độc, chỉ cần tôi đồng ý, có thể lấy giấy đăng ký kết hôn bất cứ lúc nào.
Nghĩ đến đây, tôi giữ tay Quý Niệm Thâm đang định khởi động xe, quyết tâm nói: "Chúng ta đi làm đăng ký kết hôn đi, lần này là thật, sẽ không phản bội đâu."
"Nhưng em..."
"Em không sao, dù sao cũng không phải thật, với lại anh là người tốt, lấy anh em không thiệt."
"Cảm ơn em."
Khi cầm cuốn sổ đỏ trên tay, toàn thân tôi run rẩy, như đang trong mơ.
Quý Niệm Thâm nắm tay tôi, dịu dàng nói: "Về nhà thôi."
Ngồi trong xe, ánh mắt Quý Niệm Thâm không ngừng liếc nhìn tôi, tôi nhắc anh ta nhìn đường, đừng nhìn tôi nữa.
"Nếu có tâm sự, đừng giữ trong lòng, có thể nói với anh." Anh ta dừng xe trước một quán cà phê, hỏi: "Vào ngồi một lúc nhé?"
Tôi gật đầu.
Nghe anh ta gọi mình là “vợ”, tôi lại có chút ngượng ngùng.
Anh ta ngồi xuống, đưa tay ra: “Lại đây, giúp tôi sấy tóc.”
Tôi đi đến, cầm máy sấy tóc lên, vừa định bật công tắc thì tiếng gõ cửa vang lên.
Quý Niệm Thâm lập tức nhìn về phía cửa với vẻ cảnh giác, giây tiếp theo, anh ta đưa tay kéo tôi vào lòng.
“Má, anh giở trò lưu manh à?”
Anh ta siết chặt eo tôi, khẽ nói: “Xin lỗi, chúng ta phải diễn cho giống một chút.”
“Ý gì cơ?” Tôi khó hiểu nhìn anh ta.
Anh ta liếc nhìn cửa: “Quản gia là người do bố tôi phái tới để giám sát tôi.”
Tôi biết ngay mà, cái ông già khó ưa đó làm gì có chuyện để yên, thì ra phía sau có người theo dõi thật.
Tôi liền phối hợp, vòng tay qua cổ anh ta, anh ta hài lòng cười khẽ: “Dạy được rồi.”
Tôi trừng mắt lườm anh ta một cái.
“Vào đi, cửa không khóa.”
Quản gia bưng sữa bước vào, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy tôi. Tôi giả vờ ngượng ngùng vặn vẹo người, nắm tay đấm nhẹ vào vai Kỷ Niệm Thâm, rồi vùi mặt vào áo choàng tắm của anh ta.
Giả bộ đáng yêu: “Có người ngoài, anh thả em xuống đi.”
Quý Niệm Thâm toàn thân căng cứng, nói với quản gia: “Chú Trương, để đồ xuống rồi ra ngoài đi.”
Quản gia chậm rãi đi đến cửa, trước khi ra còn quay lại nhìn chúng tôi lần nữa, Quý Niệm Thâm dùng sống mũi cọ nhẹ trán tôi: “Sợ gì, em là vợ anh mà.”
Tiếng cửa khép lại vừa vang lên, tôi lập tức nhảy khỏi lòng anh ta, mặt đỏ bừng chạy vào phòng tắm, điên cuồng rửa mặt bằng nước lạnh.
Chết tiệt, mất mặt chết đi được.
Tôi trốn trong phòng tắm rất lâu, thật sự không có mặt mũi nào gặp lại anh ta.
“La Hàm, em không sao chứ?”
Quý Niệm Thâm đứng ngoài gõ cửa, giọng đầy trêu chọc.
Tôi giả vờ bình tĩnh: “Không sao.”
Do dự một lúc, tôi với tay mở cửa, vừa mở hé ra đã thấy Quý Niệm Thâm đang dựa vào khung cửa nhìn tôi.
Anh ta cười nhạo tôi: “Nhìn em kìa, đúng là vô dụng.”
Tôi cúi đầu đi đến bên giường, nhìn chiếc giường lớn, mặt tôi lại đỏ lên.
“Hay là… anh ngủ dưới sàn đi?” Tôi dày mặt cười gượng với anh ta.
Quý Niệm Thâm rất biết điều, gật đầu đồng ý.
Sau khi tắt đèn không lâu, tiếng thở đều đều của Quý Niệm Thâm đã vang lên — anh ta thật sự ngủ rồi.
Đúng là người vô tư quá mức.
"Em sợ kết hôn, vì gia đình gốc của em rất tệ."
Tôi lấy hết dũng khí, nói ra bí mật trong lòng.
Quý Niệm Thâm lặng lẽ ngồi đối diện tôi, không đưa ra bất kỳ ý kiến nào, chỉ im lặng lắng nghe tôi nói.
Bố tôi uống rượu, bạo hành gia đình, ngoại tình, mẹ tôi chỉ biết nhẫn nhịn, thà ch ết không ly hôn.
Năm tôi mười bảy tuổi, mẹ tôi uống thuốc tự tử, không cứu được, tôi ôm một th i th ể trong nhà xác khóc cả ngày, sau đó lại ốm nặng một trận, suýt chút nữa cũng theo mẹ tôi đi.
Bố tôi kết hôn với bồ nhí, không quan tâm gì đến tôi, từ đó về sau, tôi sống một mình.
Mặc dù mọi chuyện đã qua rất lâu, nhưng nghĩ đến cảnh tượng đó, tôi vẫn đau lòng đến run rẩy.
Quý Niệm Thâm khẽ nhếch môi, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm và thương hại, anh ta nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng vỗ vỗ: "Mọi chuyện đã qua rồi."
Tôi ngẩng đầu lên, nén nước mắt vào trong, cười với anh ta: "Hôn nhân tan vỡ của bố mẹ em khiến em bài xích và sợ hãi việc kết hôn, nên em sợ, sợ em cũng giống mẹ em, gặp phải một cuộc hôn nhân không hoàn hảo, rồi c hết trong tuyệt vọng."
Mặc dù cuộc hôn nhân lần này là giả, nhưng tôi vẫn sợ, sợ tôi sẽ yêu Quý Niệm Thâm, càng sợ tôi sẽ lún sâu vào, chôn vùi bản thân trong một cuộc hôn nhân giả dối.
Rõ ràng mọi thứ đều là giả, tôi cũng sẽ không đi theo con đường của mẹ, nhưng tôi vẫn sợ.
Tôi kiên quyết nhìn anh ta: "Quý Niệm Thâm, chúng ta hẹn ước rõ ràng nhé, sau khi anh giành được quyền thừa kế, chúng ta sẽ ly hôn."
Anh ta gật đầu: "Được."
Chúng tôi đăng ký kết hôn ngày hôm qua, hôm nay đã công bố chính thức.
Trước đây chỉ thấy người khác lên hot search, tôi chuyên đi hóng hớt, không ngờ hôm nay tôi lại bị treo lên đó.
Hóng hớt lại dính vào mình.
Quý Niệm Thâm đăng hai quyển sổ đỏ, và bàn tay mười ngón đan vào nhau của chúng tôi.
Tin tức giật gân bùng nổ, máy chủ sập.
Tôi cố gắng làm mới trang web, kết quả cả ngày đều trong tình trạng không truy cập được.
Quý Niệm Thâm tắm xong đi ra, đứng cạnh tôi xem một lúc, rồi giật lấy điện thoại của tôi: "Đừng làm mới nữa, ngày mai nó mới ổn định lại."
"Tại sao?"
Anh ta nhướng mày cười: "Em nói xem?"
"Không phải anh..." Tôi trố mắt nhìn anh ta.
"Đúng như em nghĩ đấy, họ chỉ cần biết anh đã kết hôn là được, anh không thích người khác bàn tán về vợ anh."
Nghe anh ta gọi mình là “vợ”, tôi lại có chút ngượng ngùng.
Anh ta ngồi xuống, đưa tay ra: “Lại đây, giúp anh sấy tóc.”
Tôi đi đến, cầm máy sấy tóc lên, vừa định bật công tắc thì tiếng gõ cửa vang lên.
Quý Niệm Thâm lập tức nhìn về phía cửa với vẻ cảnh giác, giây tiếp theo, anh ta đưa tay kéo tôi vào lòng.
“Má, anh giở trò lưu manh à?”
Anh ta siết chặt eo tôi, khẽ nói: “Xin lỗi, chúng ta phải diễn cho giống một chút.”
“Ý gì cơ?” Tôi khó hiểu nhìn anh ta.
Anh ta liếc nhìn cửa: “Quản gia là người do bố anh phái tới để giám sát anh.”
Tôi biết ngay mà, cái ông già khó ưa đó làm gì có chuyện để yên, thì ra phía sau có người theo dõi thật.
Tôi liền phối hợp, vòng tay qua cổ anh ta, anh ta hài lòng cười khẽ: “Dạy được rồi.”
Tôi trừng mắt lườm anh ta một cái.
“Vào đi, cửa không khóa.”
Quản gia bưng sữa bước vào, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy tôi.
Tôi giả vờ ngượng ngùng vặn vẹo người, nắm tay đấm nhẹ vào vai Quý Niệm Thâm, rồi vùi mặt vào áo choàng tắm của anh ta.
Giả bộ đáng yêu: “Có người ngoài, anh thả em xuống đi.”
Quý Niệm Thâm toàn thân căng cứng, nói với quản gia:
“Chú Trương, để đồ xuống rồi ra ngoài đi.”
Hôm sau, tôi bị nóng bừng tỉnh giấc.
Khi mở mắt ra, tôi mới biết nguồn nhiệt đến từ đâu.
Người đáng lẽ phải ngủ dưới đất, giờ đang ôm chặt lấy tôi.
Tôi vừa định đẩy anh ta ra thì anh ta lên tiếng:
"Đừng sợ, anh mới lên đây một phút thôi, lát nữa quản gia sẽ vào."
Tôi nghi ngờ căng thẳng người: "Nhưng cũng không cần ôm chặt thế này chứ, em nóng lắm."
"Anh cũng nóng." – Giọng anh ta khàn đặc, chân mày nhíu lại.
Tôi im bặt, không dám nhúc nhích, cứng đờ như x ác ch ết trong vòng tay anh ta.
"La Hàm, hôm nay chúng ta về nhà chính gặp họ hàng, em có sợ không?"
"Đương nhiên là sợ rồi!"
Nhà anh ta vốn là dân giang hồ, tôi không sợ mới lạ!
"Đừng sợ, anh sẽ luôn bên em."
"Sao quản gia vẫn chưa tới thế?" – Tôi vội chuyển đề tài, nếu anh ta tiếp tục dịu dàng thế này, tôi thực sự sợ mình sẽ đổ mất.
"Cốc cốc cốc." – Cuối cùng tiếng gõ cửa cũng vang lên.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi quản gia rời đi, tai Quý Niệm Thâm đỏ bừng, anh ta vội vàng lao vào phòng tắm.
Còn thảm hơn cả tôi.
Bước ra khỏi phòng tắm, anh ta ngượng ngùng giải thích:
"Anh là đàn ông bình thường, em thông cảm chút."
Tôi xấu hổ trùm chăn kín đầu, lí nhí: "Em hiểu mà."
Cứ đà này, sớm muộn gì chúng tôi cũng vượt quá giới hạn.
Ở nhà họ Quý, hôn nhân của con cháu là đại sự, từ già đến trẻ đều phải coi trọng.
Nhìn một phòng đông nghẹt người, tôi hoa cả mắt.
Tôi từng thấy người ta coi trọng, nhưng chưa từng thấy ai coi trọng đến mức này.
Ba bốn ông bà thế hệ ông cha, bảy tám chú bác thế hệ chú bác, cùng với cô dì chú bác, chị em gái, anh em trai, cháu trai cháu gái…
Quý Niệm Thâm dẫn tôi đi chào hỏi mọi người.
Gặp người lớn tuổi thì tôi phải gật đầu chào hỏi, gặp người nhỏ tuổi hơn thì phải cúi người chào, gặp người cùng tuổi thì phải bắt tay. Nhận mặt cả một căn phòng đầy người, đầu tôi muốn nổ tung.
Tôi chóng mặt, thật sự chóng mặt.
Quý Niệm Thâm đỡ vai tôi, để tôi tựa vào cánh tay anh ta đứng vững, chờ mọi người lần lượt chúc phúc.
Bố của Quý Niệm Thâm là người cuối cùng bước vào.
Ông ngồi trên xe lăn, sắc mặt xanh xao, đầu dựa vào lưng ghế, trông như sắp không được rồi.
Tuy nhiên, một người bệnh tật như vậy, ánh mắt lại tinh tường sâu sắc, khiến người khác nhìn vào mà sinh lòng sợ hãi.
Chẳng trách lại trở thành người đứng đầu tập đoàn Quý thị, khí chất quả nhiên mạnh mẽ.
Quý Niệm Thâm nắm tay tôi, tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, anh ta dùng khẩu hình miệng nói với tôi câu “Đừng sợ”.
(Còn tiếp)
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰
