Nhặt Được Ông Xã
Chương 2
Tôi liếc nhìn giao diện trò chơi, trong lòng đảo mắt trắng dã.
Chẳng phải là game xếp hình sao, nhìn anh ta ngốc nghếch kìa, dùng hết năng lượng của tôi rồi mà vẫn dừng lại ở cửa tôi chơi tuần trước.
Tôi ba lần năm lượt vượt qua một cửa ải, anh ta nhìn tôi với ánh mắt đầy khâm phục, sau đó nói: “Chắc IQ của cô dùng hết vào mấy trò này rồi hả?”
Khi anh ta nói, hơi thở phả sát bên tai tôi, chui tọt vào tai trong, ngứa ngáy, cực kỳ khó chịu.
Tôi nghiêng đầu né tránh, nhưng anh ta lại được đà lấn tới, trực tiếp đè tôi xuống ghế sofa.
“Anh định làm gì?”
Tôi sợ hãi che ngực lại.
Anh ta cúi đầu cười khẽ, rồi kéo tôi dậy, để tôi ngồi lên sofa, còn mình thì đi tắm.
Tôi khổ sở nhìn tiêu đề bài báo cáo, đầu óc thì đã bay tận đâu.
Lúc tôi hoàn hồn lại, anh ta đã ngồi ngay bên cạnh, chỉ quấn một cái khăn tắm, tóc vẫn còn ướt, từng giọt nước nhỏ xuống.
Tôi lại chảy má u mũi.
“Dạo này nóng trong người.”
Tôi chột dạ giải thích.
Anh ta rút khăn giấy, ấn lên mũi tôi, trêu chọc: “Nhìn tôi suốt một tháng rồi mà còn chảy m áu mũi, đúng là vô dụng.”
“Tôi có nhìn anh đâu, đừng nói bậy.”
Tôi nhét chặt giấy vào mũi, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính, nhưng trong đầu toàn là cơ bụng với khuôn mặt của anh ta.
“Tối nay cô vào phòng ngủ.”
Anh ta nói.
Mắt tôi lập tức sáng rỡ, như Diêm Vương gia đột nhiên ban ân.
Anh ta chiếm phòng ngủ của tôi cả tháng trời rồi, ép tôi phải ngủ ngoài sofa, ngày nào cũng lo sợ, sợ nửa đêm anh ta dậy cắt tôi như cắt táo.
Sợ anh ta đổi ý, tôi ôm luôn máy tính, chạy thẳng vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại.
Qua cánh cửa, anh ta dọa tôi: “La Hàm, tối nay tôi có thể mộng du đấy, cẩn thận nha~” “Du cái chân bà nội anh ấy!”
Tôi nhỏ giọng chửi một câu.
Chửi xong thì anh ta gõ cửa phòng, làm tôi sợ đến mức bịt miệng lại ngay.
“La Hà, chúc ngủ ngon.”
Anh ta nói xong rồi rời đi.
Tôi cứ tưởng anh ta nghe thấy tôi chửi nên đến đánh tôi.
Đây là lần đầu tiên anh ta nói “chúc ngủ ngon” với tôi, thấy lạ lạ, không quen chút nào.
"Diêm Vương" Quý Niệm Thâm đã đi, biến mất không một lời từ biệt.
Tôi đã nói rồi, sao anh ta tốt bụng nhường phòng ngủ cho tôi, hóa ra là để tiện đường chuồn.
Tôi hầu hạ anh ta cả tháng trời, đến một mảnh giấy nợ cũng chẳng được.
Một triệu tệ à, đợi đến khi tôi ch ết rồi đốt vàng mã cho tôi thì hơn, chứ sống thì làm sao thấy được nhiều tiền thế.
Cuộc sống của tôi lại trở về bình thường, ngày ngày dậy sớm thức khuya, bận rộn xin lỗi khách hàng, hôm nay gọi "thân", ngày mai gọi "bảo".
Một tuần trôi qua, báo cáo của tôi vẫn chưa viết được chữ nào.
Sắp ăn đất rồi.
Điện thoại rung lên, tôi cúi đầu liếc nhìn, thông báo chuyển khoản một triệu tệ vào tài khoản.
"Ừm, chuyển khoản một triệu tệ." "Ừm...
một triệu tệ?" Tôi mở to mắt nhìn kỹ, đếm lại dãy số, một câu chửi thề bật ra, đúng là một triệu tệ thật.
Tôi kích động đến nỗi làm rơi vỡ màn hình điện thoại, rồi trong lúc cao hứng, gọi điện thoại cho sếp, dứt khoát xin nghỉ việc.
Trằn trọc cả đêm, tôi bắt đầu hoang mang, số tiền một triệu đó là Quý Niệm Thâm cho tôi.
Nhưng nếu Quý Niệm Thâm không phải thương nhân lương thiện thì sao?
Tôi nhận tiền, đồng nghĩa với việc trở thành đồng phạm của anh ta.
Vậy nên, số tiền đó, tôi không thể tiêu, tiêu vào là phạm pháp.
"Alo, sếp ơi, em viết xong báo cáo rồi, sếp xem em có thể quay lại làm không ạ?"
Tôi nhỏ nhẹ, liều mạng năn nỉ.
Một tiếng "Cút ngay!" vang lên chói tai, rồi tiếng tút tút dài.
Xong, mất nguồn thu nhập rồi.
Dù sao cũng có tình có nghĩa, tôi vẫn gửi bản báo cáo cho sếp.
Trong tài khoản có một triệu tệ, nhưng tôi không dám tiêu.
Nhìn dãy số đó, tôi sốt ruột như lửa đốt.
Đang phân vân giữa tiêu hay không tiêu, thì tin tức giải trí trên TV thu hút sự chú ý của tôi.
Trong hình là một người đàn ông lạnh lùng, không ai khác chính là Quý Niệm Thâm.
Bên cạnh anh ta còn có một mỹ nhân gợi cảm, đường cong hoàn hảo, mặc váy đen ôm sát, tôi không kìm được mà chảy nước miếng.
To thật.
Ối, nghĩ gì thế này.
Tôi lại nhìn kỹ người đàn ông đó, đúng là Quý Niệm Thâm.
Bản tin nói rằng, sau khi về nước, anh ta mất tích một tháng, khi mọi người tưởng anh ta đã gặp nạn thì anh ta bất ngờ trở lại, sắp tiếp quản toàn bộ tập đoàn Quý thị.
Ở thành phố A chỉ có một tập đoàn Quý thị, họ có gia tộc hùng mạnh, mạng lưới kinh doanh phức tạp, quan hệ trải rộng cả thương giới lẫn chính trường, thông cả hai phe trắng đen.
Trước đây họ là bang hội lớn nhất thành phố A, sau từ từ chuyển sang giới doanh nhân, gây dựng cơ đồ, chiếm gần một nửa thị trường, nhiều ngành nghề bị họ độc quyền.
Quý Niệm Thâm hóa ra lại là người thừa kế của tập đoàn này!
Nhưng đó không phải trọng điểm, trọng điểm là tôi có thể tiêu một triệu rồi.
Sớm biết anh ta lợi hại như thế, tôi đáng lẽ nên đòi nhiều hơn, chứ một triệu tệ trong mắt anh ta chẳng bằng tiền tiêu vặt.
Có tiền rồi, tôi lại tràn đầy sức sống.
Có một câu nói rất đúng: "Thế giới rộng lớn thế này, tôi muốn đi xem thử." Nói đi là đi, tôi thu dọn hành lý rồi lên đường.
Chân trước vừa bước xuống taxi, chân sau đã bị người ta lôi lên một chiếc xe khác.
Chẳng lẽ khí chất phú bà của tôi lộ quá rõ, thân phận triệu phú bị bại lộ, nên có người muốn bắt cóc tống tiền tôi?
Tôi thương lượng với họ gần một tiếng đồng hồ, khô cả miệng, vậy mà họ như khúc gỗ, chẳng động đậy, cũng chẳng nói lời nào.
Xe dừng lại, họ như xách gà con mà đưa tôi xuống xe, còn không quên mang theo hành lý của tôi.
Tôi ngỡ ngàng nhìn tòa kiến trúc trước mặt, cảm thấy như đang nằm mơ.
Sự nghèo khó đã hạn chế trí tưởng tượng của tôi, tôi từng thấy biệt thự, nhưng chưa bao giờ thấy cái nào lớn thế này.
Đây hẳn phải gọi là trang viên.
Nơi có thể đặt vừa chiếc giường rộng 500 mét vuông trong truyền thuyết.
"Đại ca, đây là đâu vậy?"
Tôi vừa thấp thỏm vừa tò mò hỏi.
Những người áp giải tôi mặt lạnh như tiền, im lặng không đáp.
Họ đứng sau lưng tôi, chỉ nói một câu: "Mời tiểu thư." Cánh cổng sắt rộng lớn từ từ mở ra, một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen bước ra, "mời" tôi đi vào.
Tôi bị nhốt vào một trang viên một cách khó hiểu, không hẳn là giam cầm, nhưng cũng chẳng có tự do.
Dù sống một cuộc sống như hoàng đế, nhưng tôi vẫn luôn bất an.
Không ai nói cho tôi biết tại sao tôi phải ở đây, cũng không nói cho tôi biết chủ nhân của nơi này là ai.
Ngày ba bữa toàn là sơn hào hải vị, tắm rửa ngủ nghỉ có người hầu hạ, các loại quần áo hàng hiệu, mỹ phẩm trang sức, cái gì cũng có.
Cả đời này tôi chưa từng được hưởng thụ như vậy.
Mọi người trong trang viên này đều như người câm, không cần thiết thì không nói chuyện với tôi, cứ như sợ nói nhiều sẽ bị líu lưỡi vậy.
Quá đáng hơn là họ không cho tôi dùng đồ điện tử, tôi không thể liên lạc được với thế giới bên ngoài.
Sau một tuần ở đó, tôi thật sự không chịu nổi cuộc sống xa hoa nhưng ch ết ch óc này, nên tôi muốn chạy trốn.
Chạy trốn mười lần, bị bắt về cả mười lần.
Lần thứ mười một, tôi chạy lên tầng hai, bước qua ban công, nắm lấy lan can, định nhảy lầu.
Đám người câm cuối cùng cũng không bình tĩnh được nữa, bảo tôi bình tĩnh lại.
"Tôi không bình tĩnh được, một là thả tôi ra, hai là tôi nhảy xuống."
Miệng tôi nói cứng rắn lắm, nhưng hai chân thì run lẩy bẩy, lòng bàn tay ra rất nhiều mồ hôi, nắm lấy lan can có chút trượt.
"Cô La, đừng làm loạn nữa, xin mời xuống."
Quản gia nhìn tôi với vẻ thiếu kiên nhẫn, cứ như tôi đang đùa với ông ta vậy.
"Ai làm loạn chứ, mấy người giam giữ người trái phép, nếu tôi ch ết, không ai được yên đâu."
Môi quản gia lộ ra nụ cười khinh thường, cứ như hành động của tôi chỉ là trò chơi trẻ con vậy.
"Tôi nhảy thật đó."
Tôi thò một chân ra, lơ lửng giữa không trung, tức giận nhìn quản gia.
Ai ngờ ông ta quay lưng bỏ đi, không thèm để ý đến tôi.
Mèo bệnh không ra oai, các người tưởng tôi là hổ thật hả!?
"A..."
Tay tôi trượt, tôi ngã xuống.
Cùng với tiếng cơ thể đập xuống đất, tôi không thấy đau lắm, thậm chí còn hơi mềm.
"Sờ đủ chưa?"
Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên, tôi sợ đến mức nhảy dựng lên, quay người nhìn lại, người đàn ông nằm trên bãi cỏ chính là Quý Niệm Thâm.
Anh ta đã đỡ được tôi.
Nhìn thấy anh ta, tôi đột nhiên không biết nói gì, ấp úng mãi, không nói được một câu hoàn chỉnh nào.
Anh ta đứng dậy đi đến trước mặt tôi, vẻ mặt hơi tức giận hỏi: "Tại sao lại nhảy lầu?" "Tôi bị giam cầm, còn không được vùng vẫy một chút sao?"
Tôi tủi thân nhìn anh ta, cứ như anh ta là người có thể chống lưng cho tôi vậy.
"Xin lỗi, là tôi bảo họ làm vậy."
Giọng anh ta dịu đi.
Tôi cúi đầu xoắn ngón tay, lẩm bẩm: "Sớm đã đoán được rồi." "Đoán được rồi tại sao vẫn muốn rời đi?"
Anh ta nâng mặt tôi lên, bảo tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
"Anh thử để người ta nhốt xem."
Tôi lườm anh ta.
Anh ta cười khẽ: "Đây cũng là vì sự an toàn của cô, chắc cô cũng xem tin tức rồi, tôi có rất nhiều kẻ thù, họ đã biết cô đã cứu tôi, nên tôi không thể không bảo vệ cô." "Chẳng lẽ tôi phải ở đây cả đời sao?" "Không cần, bây giờ cô có thể rời đi rồi, tôi đã giải quyết xong." "Sao không nói sớm?" Tôi hất tay, lập tức lao lên lầu, kéo hành lý còn nguyên vẹn xuống.
Quý Niệm Thâm chặn ngay lối đi ở cầu thang, áo sơ mi trắng mở hai cúc, lười biếng dựa vào lan can, vươn chân chặn đường tôi.
"Anh làm gì vậy?"
Tôi cảnh giác lùi lại một bước.
Anh ta xắn tay áo, giơ cánh tay lên: "Lúc đỡ cô, bị cô đập vào, sưng rồi." Quả thật sưng, mà cẳng tay cũng bị trầy xước.
"Vậy ý anh là...
muốn tôi bồi thường tiền?" "Tôi không thiếu tiền." Anh ta bước lên một bậc, ép tôi phải lùi thêm một bậc.
"Sao thế, anh muốn đập lại à?"
Tôi ngoài mặt bình tĩnh, nhìn thì đầy cứng rắn, nhưng trong lòng thì như tàu lượn siêu tốc.
"Chăm sóc tôi, chờ tôi khỏi rồi hãy đi."
Anh ta tiện tay cầm lấy hành lý của tôi.
"Anh còn thiếu người chăm sóc sao?" "Không thiếu, nhưng tôi chỉ thích được cô chăm sóc." Bị chiều hư rồi.
Tôi còn chưa nói có đồng ý hay không, anh ta đã tiếp lời: "Một triệu tệ, coi như tiền công, chịu không?"
Mắt tôi lập tức sáng rực, cười xua tay, khách sáo nói: "Nhắc tới tiền thì mất tình cảm lắm." Anh ta nhướng mày cười nhẹ: "Vậy tôi không đưa nữa." Tôi vội vàng nói: "Tuy nói chuyện tiền bạc làm tổn thương tình cảm, nhưng nói chuyện tình cảm cũng tổn thương tiền bạc.
Tôi không thích nói chuyện tình cảm đâu, hahaha." Anh ta dùng ánh mắt nói với tôi: rõ ràng ham tiền háo sắc, còn giả bộ.
(Còn tiếp)
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰
