Nhặt Được Ông Xã
Chương 4
Người đẩy ông Quý lão gia vào là em trai của Quý Niệm Thâm.
Khi hắn ta nhìn thấy hai chúng tôi, khóe miệng lộ ra vẻ hung ác và không cam lòng.
Hắn ta càng tức giận, càng chứng tỏ vị trí người thừa kế của Quý Niệm Thâm càng vững chắc.
Quý Niệm Thâm kéo tay tôi, đi đến trước mặt bố anh ta, nghiêm túc cúi chào một cái, tôi cũng cúi chào theo.
“Bố, đây là La Hàm.”
Ánh mắt tinh tường của ông cụ đánh giá tôi, từ trên xuống dưới, nhìn đủ hai phút.
Miệng tôi luôn giữ nụ cười, đứng ngoan ngoãn bên cạnh Quý Niệm Thâm, mắt không chớp.
Nhưng chân tôi đã gần như mềm nhũn ra rồi.
Nếu ông ta còn nhìn nữa, tôi sẽ nghẹt thở mất.
Ông cụ chắc đang thử thách tôi, thấy tôi vững như ch ó già, hài lòng gật đầu: “Không tệ, xứng với con trai ta.”
Vượt qua được cửa ải của bố anh ta, về cơ bản hai chúng tôi coi như đã vững rồi.
Thời gian còn lại, là người nhà họ đang bàn chuyện đám cưới, tôi nghe không hiểu, đành im lặng ngồi một bên, hồn vía đi đâu mất.
“La Hàm, em thích đám cưới kiểu Trung Quốc hay kiểu phương Tây?” Quý Niệm Thâm hỏi tôi.
Tôi chợt tỉnh lại, thấy ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào mình, lập tức không biết phải làm sao.
Khi tôi định trả lời “Tùy các anh” Quý Niệm Thâm bóp nhẹ lòng bàn tay tôi, viết một chữ “中” (Trung) vào lòng bàn tay tôi.
Tôi lập tức hiểu ý, cười nói: “Em thích đám cưới kiểu Trung Quốc, so với đám cưới kiểu phương Tây, đám cưới kiểu Trung Quốc trầm ổn, trang nhã và trang trọng, càng phù hợp với khí chất của gia đình chúng ta.”
Từ biểu cảm của họ mà xem, câu trả lời của tôi khiến họ rất hài lòng.
Từ lúc bước vào cửa đến giờ, tôi phát hiện nhà họ Quý có rất nhiều quy tắc nghiêm ngặt, mỗi cử chỉ đều phải hết sức cẩn trọng, trước khi nói chuyện phải suy nghĩ kỹ lưỡng, không thể tùy tiện, phải cẩn thận mọi lúc mọi nơi.
Sống trong ngôi nhà này chắc áp lực lắm.
Tôi bắt đầu cảm thấy đồng cảm với Quý Niệm Thâm.
Theo quy định của nhà họ Quý, thì tối nay tôi và Quý Niệm Thâm phải ở lại đây qua đêm.
Vừa vào phòng ngủ, việc đầu tiên tôi làm là tìm xung quanh xem có camera hay thiết bị nghe lén nào không.
Quý Niệm Thâm kéo lỏng cà vạt, thở dài một hơi, rồi ngồi phịch xuống giường. Anh ta ngả người ra sau, hai tay chống xuống đệm, cười nói:
“Yên tâm đi, họ không biến thái đến mức đó đâu.”
“Vậy à…” Tôi cũng thuận theo nằm xuống giường, cả người rã rời.
“Cảm ơn em.” Quý Niệm Thâm nhìn tôi đầy biết ơn.
Tôi ngại ngùng ngồi dậy, quay lưng về phía anh ta: “Đôi bên cùng có lợi mà, không cần cảm ơn.”
“Em mệt cả ngày rồi, đi tắm rồi nghỉ ngơi đi.”
Anh ta đứng dậy ra ngoài, để lại không gian riêng cho tôi.
Tôi bước vào phòng tắm, vừa cởi hết đồ thì nghe thấy tiếng cửa mở — sao Quý Niệm Thâm lại quay lại rồi?
Khi tôi còn đang nghi hoặc thì cửa phòng tắm bị gõ từ bên ngoài.
Tôi cảnh giác quấn khăn tắm quanh người: “Anh làm gì đấy?”
Bên ngoài vang lên tiếng cười khẽ: “Chị dâu, ban ngày chúng ta gặp nhau rồi, còn chưa chính thức làm quen đâu.”
Nghe thấy giọng nói, tôi lập tức sợ hãi — là em trai bụng đen và láu cá của Quý Niệm Thâm.
“Không cần đâu, mời cậu ra ngoài.” Tôi quát lớn đầy cảnh giác.
“Chị dâu, chị và anh tôi quen nhau thế nào vậy?”
“Liên quan gì đến cậu?”
Mẹ nó, đồ lưu manh, còn không cút nhanh đi.
“Anh tôi cứng nhắc, chẳng có chút thú vị nào, chắc chị ở với anh ấy mệt mỏi lắm nhỉ?”
M ẹ ki ếp, cái tên này định cắm sừng Quý Niệm Thâm à!
Tôi tức giận đảo mắt, lớn tiếng: "Ái chà, em trai à, em nhầm rồi. Chồng chị vừa đẹp trai lại quyến rũ, vợ chồng chị tình cảm lắm, đặc biệt là trên giường, làm em thất vọng thật xin lỗi nhé!"
Vừa dứt lời, chỉ nghe Quý Nhĩ Thìn luống cuống kêu lên: "Anh... anh trai..."
Tôi lập tức bịt miệng, xấu hổ vô cùng vì lời vừa nói.
Anh ta nghe thấy chưa?
Anh ta sẽ nghĩ gì?
Quý Niệm Thâm có tưởng tôi đang tưởng tượng về anh ta không?
Chỉ nghe Quý Niệm Thâm lạnh lùng nói một câu: "Cút."
Sau khi gã dầu mỡ đi khỏi, giọng Quý Niệm Thâm đầy tức giận hỏi tôi: "Hắn ta có làm gì em không?"
"Không, hắn ta vừa vào chưa được bao lâu." Tôi vội vàng giải thích.
Anh ta không ra ngoài nữa, tôi cũng vội tắm qua loa rồi bước ra.
Tôi lóng ngóng đến bên giường, muốn giải thích về lời nói lúc nãy nhưng ngượng ngùng mãi không thốt nên lời.
Anh ta im lặng kéo tôi ngồi xuống bàn trang điểm, nhẹ nhàng sấy tóc cho tôi.
Tôi lén liếc nhìn anh ta qua gương, không thể đoán được anh ta có đang giận không.
Anh ta cúi mắt, khóe miệng hơi nhếch lên: "Sao cứ nhìn anh thế?"
Tôi vội vàng quay đi: "Ai nhìn anh?"
"Em nhìn anh." - Anh ta khẳng định chắc nịch.
"Anh đúng là vô liêm sỉ."
"Hừ, cứng miệng."
"Anh mới cứng miệng."
"Miệng anh không cứng."
"Có cứng, cứng hơn cả vịt quay."
Không hiểu sao cuộc trò chuyện lại biến thành cãi vã.
Tôi giật lấy máy sấy, suýt nữa đập vào đầu anh .
Anh ta nhanh tay cướp lại máy sấy ném lên bàn, hai tay chống vào ghế, vây tôi trong vòng tay: "Miệng anh cứng hay không, em muốn thử không?"
Tôi hoảng hốt lập tức bịt miệng, lắc đầu: "Không cần đâu, miệng anh không cứng."
Anh ta xoa đầu tôi: "Nhát gan thế."
"Anh mới nhát." - Tôi lẩm bẩm.
Anh ta lại đe dọa: "Em nói gì?"
Tôi ấm ức hét to: "Em nhát gan!"
Anh ta nghiêm túc nhìn tôi một lúc, bỗng bật cười: "Ha ha ha, em đúng là vừa nhát vừa cứng miệng."
Sau trận cãi nhau, bầu không khí ngượng ngùng bỗng dịu đi.
Tôi chạy lên giường, kéo hết chăn về phía mình, bọc kín mít rồi nhìn xuống đất, nhướng mày với anh ta: "Như cũ, không được trốn."
Anh ta lắc đầu: "Tối nay không được, ở đây nhiều người qua lại, dễ bị phát hiện."
Tôi nhìn quanh, nghi ngờ: "Thật à?"
"Ừ." - Anh ta gật đầu nghiêm túc.
Tôi đành nhường một nửa chỗ: “Vậy anh lên đi.”
Anh ta nằm thẳng ở phía bên kia, cách tôi một khoảng bằng một người mập ú.
Khá an toàn.
Vừa tắt đèn, tiếng gõ cửa lại vang lên.
Tôi theo phản xạ vồ vào lòng Quý Niệm Thâm, ôm chặt eo anh ta, cảnh giác nhìn chằm chằm vào cửa.
"Sao em còn căng thẳng hơn cả anh?" Anh ta buồn cười nhìn tôi.
"Ưm..."
Tôi cũng không biết giải thích thế nào.
Người đến là chị họ của Quý Niệm Thâm, cô ấy mang đến một túi đồ, rồi cười trộm nhìn Quý Niệm Thâm, bảo anh ta hãy nắm bắt cơ hội tốt.
Tôi nhìn anh ta, dùng ánh mắt hỏi: "Hai người đang giở trò gì vậy?"
Anh ta khó hiểu nhún vai.
Sau khi chị họ đi, tôi tò mò mở túi ra, những thứ quen thuộc đập vào mắt, tôi sợ đến mức lập tức đóng túi lại.
M ẹ k iếp, chơi bạo thật.
Quý Niệm Thâm tiễn chị họ đi, đi đến trước mặt tôi, tò mò hỏi: "Cái gì vậy?"
"Không có gì." Tôi đẩy anh ta đến bên giường.
Ai ngờ anh ta nhân lúc tôi không để ý, lập tức lách đến bên bàn, mở túi ra.
Mặt anh ta đỏ bừng.
"Khụ, chúng ta... ngủ thôi." Anh ta cúi đầu, không dám nhìn tôi.
"Được."
Hai chúng tôi rất ăn ý không nói gì về những thứ trong túi, rồi tắt đèn bắt đầu suy nghĩ lung tung.
"Chị họ anh có tư tưởng khá thoáng, em đừng để ý." Anh ta đột nhiên lên tiếng.
"Không sao, em không để ý."
"Em đừng suy nghĩ lung tung." Anh ta vạch trần suy nghĩ của tôi.
"Em không có suy nghĩ lung tung."
"Vậy thì tốt."
"Ừm."
Trời giáng sét đánh ch ết tôi đi.
Chuyện tôi và Quý Niệm Thâm chuẩn bị tổ chức hôn lễ đã chiếm trọn các trang tin lớn, đến mức độ còn rầm rộ hơn cả mấy ngôi sao nổi tiếng kết hôn.
Quý Niệm Thâm nói với tôi, đây là do người nhà anh ta mua hot search (tìm kiếm nổi bật).
Tôi suýt rơi cằm vì sốc.
Trong mắt nhà họ Quý, lợi ích là trên hết.
Họ muốn mượn cớ hôn lễ lần này để tạo điểm nhấn, tiện thể kết giao với các doanh nghiệp lớn.
Bề ngoài là hôn lễ, thực chất là buổi tiệc giao tế của giới thượng lưu.
Đến ngày tổ chức hôn lễ, tim tôi hồi hộp đến mức như sắp ngừng đập.
Trời còn chưa sáng đã bị kéo dậy trang điểm, trước khi lễ chính thức bắt đầu còn phải tập dượt lại toàn bộ quy trình một lần.
Khi buổi lễ chính thức diễn ra, tôi hoàn toàn bị choáng ngợp bởi sự hoành tráng của nó.
Khách mời không chỉ có giới thương nhân, mà còn có cả ngôi sao nổi tiếng, đến cả thần tượng của tôi cũng xuất hiện.
Phải nói là, tôi đúng thật được hưởng ké ánh hào quang từ nhà họ Quý.
Quý Niệm Thâm không vui, nói:
“Em nhìn anh ta lâu thế rồi, có gì đẹp đến vậy sao?”
“Đẹp chứ.”
“Đẹp bằng anh không?”
“Hai người là hai kiểu đẹp khác nhau, không thể so được.”
“Đều là hai mắt một miệng, sao lại không so được?”
Nhìn xem cái người này kìa, đến lúc này rồi mà còn đòi đấu khẩu với tôi.
Hôm nay là ngày đặc biệt, tôi không thể cãi nhau với anh ta được.
“Anh đẹp trai, anh đẹp nhất, anh là người đẹp trai số một thiên hạ.”
Lời khen qua loa của tôi vậy mà anh ta lại tin, còn cười vui như được quà.
Trong suốt buổi lễ, tôi không dám lơ là chút nào, căng thẳng cực độ, chỉ sợ làm sai điều gì khiến nhà họ Quý mất mặt.
Khi chúng tôi trao nhẫn cho nhau xong, MC nói:
“Mời chú rể hôn cô dâu.”
Tôi đứng tại chỗ ch ết lặng.
Lúc tập duyệt đâu có tiết mục này?
Quý Niệm Thâm vén khăn voan trên đầu tôi lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi.
Tôi lúng túng nhìn anh ta, không ngừng ra hiệu bằng ánh mắt: “Thật sự phải hôn à?”
Anh ta giữ lấy cằm tôi, từ từ nghiêng người sát lại gần.
Ngay khi môi sắp chạm vào nhau, anh ta nhẹ giọng nói một câu:
“Xin lỗi.”
Tôi chưa kịp phản ứng, môi anh ta đã phủ lên môi tôi.
Bên dưới có bao nhiêu người đang nhìn, tôi không thể tỏ ra cứng nhắc.
Để phối hợp với anh ta, tôi đưa tay ôm lấy cổ anh ta, hơi nghiêng đầu, đáp lại nụ hôn.
Anh ta dường như khẽ cười một chút.
Ba mươi giây sau, anh ta buông tôi ra, nắm lấy tay tôi, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay, đầy sâu sắc và dịu dàng, khiến tim tôi rung động mạnh mẽ.
Tôi không chống đỡ nổi nữa.
Rời khỏi lễ cưới, chân tôi mềm nhũn.
Khi đó, Quý Niệm Thâm bế tôi lên, trông anh ta rất vui, cứ thế ôm tôi về phòng.
Nghỉ ngơi chưa được bao lâu, chúng tôi lại phải đi mời rượu khách.
Qua một vòng, tôi cảm thấy hơi choáng váng.
Lúc này, ông cụ Quý cầm micro lên, cả hội trường lập tức im lặng.
Ông tuyên bố ngay tại chỗ rằng người thừa kế tương lai của Quý thị chính là Quý Niệm Thâm.
Những người có mặt không quá ngạc nhiên, vì chuyện này đã nằm trong dự liệu của họ. Sau khi vỗ tay, họ lần lượt đến tìm Quý Niệm Thâm để chúc mừng.
Tôi tìm một chỗ ngồi xuống, xoa bóp bờ vai đang mỏi nhừ.
Thấy Quý Niệm Thâm vui vẻ, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc theo.
(Còn tiếp)
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰
