Tái Giá
Chương 16
25
Lục Văn Cảnh tận mắt nhìn Chúc Khanh Hảo xuất giá.
Trái tim hắn như bị khoét mất một mảnh.
Hắn chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày Chúc Khanh Hảo rời bỏ hắn.
Nàng đi dứt khoát như thế, lại dễ dàng thay lòng đổi dạ.
Lục Văn Cảnh như mất hồn.
Rất nhanh sau đó, người của hắn đã tra rõ những việc Giang Thư từng làm.
Lục Văn Cảnh tự tát mình mấy cái thật mạnh, hắn muốn tự mình hỏi cho rõ.
“Tẩu tẩu, vì sao phải làm vậy? Tẩu đã hủy hoại nhân duyên của ta!”
Giang Thư không còn cách nào chối cãi, nàng đã bị Lục Văn Cảnh lạnh nhạt nhiều ngày, tinh thần sắp sụp đổ.
“Đại ca ngươi c.h.ế.t rồi, ta không còn ai để dựa vào. Ta mới hai mươi tuổi thôi, chẳng lẽ phải thủ tiết cả đời sao? Nhị đệ, ngươi sẽ không làm ta thất vọng chứ?”
Lục Văn Cảnh lùi lại một bước, cảm thấy mình chưa bao giờ thật sự hiểu rõ Giang Thư.
“Vậy… những chuyện trước đây đều là thật sao? Là tẩu luôn tính toán? Cũng là tẩu hại ta lỡ mất hôn lễ?! Tẩu là đồ độc phụ!”
Giang Thư xưa nay luôn tỏ ra yếu đuối, Lục Văn Cảnh vốn vẫn quan tâm, kính trọng nàng.
Lúc này, bị Lục Văn Cảnh mắng là độc phụ, Giang Thư sững sờ một lát, nhưng ngay sau đó lại cười.
“Nhị đệ… trước đây rõ ràng ngươi đã từng để ý đến ta. Nếu trong lòng ngươi không có ta, sao lại hết lần này đến lần khác thiên vị ta? Ta chưa từng ép ngươi đi Kinh Châu, là chính ngươi bỏ hôn lễ, chọn đi Kinh Châu đón ta về.”
“Trong lòng ngươi, Chúc Khanh Hảo từng không bằng ta.”
“Là chính ngươi tự đưa ra lựa chọn đó. Ngươi không thể trách ta.”
Lục Văn Cảnh như bị sét đánh, rất lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Đêm hôm đó, Lục Văn Cảnh tự mình xuống tóc, trời còn chưa sáng đã rời khỏi Lục phủ, chỉ để lại một phong tuyệt bút.
Hắn đã đi tu.
Lục phu nhân gần như phát điên, đánh mắng Giang Thư.
“Ngươi đúng là sao chổi, khắc c.h.ế.t trưởng tử của ta, lại hủy hoại thứ tử của ta!”
Khi Chúc Khanh Hảo một lần nữa nghe tin về Giang Thư, thì Giang Thư đã bị đuổi khỏi Lục gia.
Tâm phúc bẩm báo.
“Phu nhân, bên Kinh Châu cũng chán ghét Giang thị, chê nàng ta khắc chồng, lại làm mất hết mặt mũi gia tộc. Giờ nàng ta đã thành kỹ nữ.”
Chúc Khanh Hảo phất tay, bảo tâm phúc lui xuống,
“Về sau không cần để ý đến Giang thị nữa.”
Chúc Khanh Hảo cũng không ra tay g.i.ế.c nàng ta.
Bởi vì… sống trong đau khổ còn giày vò hơn là c.h.ế.t đi.
Mọi chuyện trên đời đều là nhân quả, nếu ngay từ đầu Giang Thư không hãm hại nàng, lại còn muốn chiếm lấy em chồng, thì sao có thể rơi vào kết cục như hôm nay?
Con người đều phải trả giá cho những gì mình đã làm.
26 – Phiên ngoại
Vân nương sau khi gả cho phụ thân ta, ba năm sinh liền hai đứa, cho ta thêm hai muội muội.
Đến năm thứ tư, Vân nương lại sinh thêm một nữ nhi.
Giờ đây, phụ thân đã có bốn đứa con gái.
Đồng liêu thường trêu chọc ông không có con trai.
Mỗi lần nghe vậy, phụ thân liền nổi giận, mắng đối phương là nông cạn và ngu xuẩn.
“Con gái của lão phu, chẳng khác gì con trai!”
Phụ thân tức giận một hồi, rồi bắt đầu chú trọng việc giáo dưỡng ba tiểu muội.
Ông cho mời tiên sinh đến, dặn dò:
“Con gái của lão phu, không cần học nữ đức. Nam tử có học vấn thế nào, nữ nhi của lão phu cũng phải có học vấn như thế.”
Hôm ấy, ta từ phủ Quốc công trở về, trên người vẫn còn vương mùi sữa thơm của ba muội muội.
Thẩm Từ thấy ta tâm trạng không vui, liền hỏi:
“Sao vậy? Không vui à?”
Ta thở dài:
“Vân di đã sinh ba đứa rồi, sao bụng của thiếp vẫn chưa có động tĩnh gì?”
Ai mà chẳng muốn có một cô con gái thơm thơm mềm mại chứ?
Ta nhìn chằm chằm Thẩm Từ, ánh mắt dần dần hạ xuống.
Rõ ràng, Thẩm Từ không có vấn đề gì.
Từ khi chúng ta thành thân, hiếm khi phòng trống, tình cảm vẫn luôn nồng nhiệt như thuở ban đầu.
Ta nghĩ, chắc hẳn là do mình.
Nhưng Thẩm Từ lại mỉm cười, giải thích:
“Mẫu thân ta mất vì khó sinh khi sinh ta, ta không thể để nàng còn trẻ như vậy mà đã phải sinh con. Hãy đợi thêm một hai năm nữa.”
À…
Ra là vậy.
Đúng là một phen hú vía.
Năm ta tròn hai mươi tuổi, một buổi sáng vừa thức dậy, ta bỗng thấy buồn nôn khan.
Thẩm Từ đang định rời khỏi phòng, quay đầu nhìn một cái, suýt vấp ngã.
Dạo này chàng đã ngừng uống thuốc, vẫn luôn để ý đến kỳ nguyệt sự của ta.
Khoảnh khắc chúng ta nhìn nhau, liền ăn ý nở nụ cười.
Đứa con của ta và chàng, cũng sắp đến với thế gian này rồi.
(Hết)
(Đã hết truyện)
Trọng Sinh Nữ Vương Thảo Nguyên (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Cổ Đại,
Kiếp trước, để tránh số phận thay thế Vương tỷ đi hòa thân, ta hạ dược cho thanh mai trúc mã Ô Lăng, rồi mất thân giữa chốn đông người.
Hắn buộc phải cưới ta.
Vương tỷ phụng mệnh Phụ hãn gả sang Trung Nguyên làm Thái tử phi, lại chết vì trúng độc.
Liên minh hai nước tan vỡ.
Khi mười vạn đại quân Trung Nguyên vây thành, Ô Lăng đẩy ta vào mật đạo.
“Ngươi mau đi! Nữ tử Hồ tộc ta tuyệt không thể để người Trung Nguyên làm nhục, A Uyên, hãy sống cho tốt!”
Ta ẩn mình trong mật đạo, nhìn hắn lấy một địch mười, cuối cùng bị trường thương xuyên ngực.
Một vuông khăn trắng nơi ngực hắn bay xa theo gió.
Thân hình cao lớn ầm ầm ngã xuống, khẽ thì thào: “A Chiếu, ta đến bầu bạn cùng nàng.”
A Chiếu… ấy là tên Vương tỷ ta.
Không ngờ, mười năm phu thê, hắn vẫn chẳng buông bỏ được tỷ tỷ.
Ta chết thảm trong loạn thế, đến khi mở mắt, lại phát hiện mình trở về một ngày trước khi hòa thân sang Trung Nguyên.
1
Phụ hãn ngồi trên ghế hổ bì, vuốt chòm râu.
Vương tỷ nũng nịu trong lòng người:
“Phụ hãn, nữ nhi không muốn đi, nếu hòa thân rồi, ai sẽ chọc Phụ hãn vui?”
“Huống hồ, nữ nhi đã có người trong lòng rồi.”
Phụ hãn bật cười, chỉ vào ta đang quỳ nơi góc đại trướng:
“Có gì khó, vậy để Lục vương cơ đi hòa thân.”
A mẫu quỳ trên đất khóc cầu: “A Uyên từ nhỏ thân thể yếu ớt, lại quen thói bướng bỉnh, người Trung Nguyên nhiều quy củ, nó gánh không nổi trọng trách này, sao có thể đem đi hòa thân?”
Phụ hãn mất kiên nhẫn, một cước đá văng A mẫu.
Ta ôm chặt lấy A mẫu, chịu trọn cú đá ấy, lập tức tỏ rõ thái độ:
“Nữ nhi nguyện hòa thân sang Trung Nguyên, giúp Phụ hãn cùng Trung Nguyên hoàn thành minh ước.”
Phụ hãn nhướng mày: “Ồ? Ngươi thật sự tình nguyện?”
A mẫu vốn là khả đôn của Phụ hoàng, từ khi công chúa hòa thân từ Trung Nguyên tới, Phụ hãn mê muội chẳng dứt, giáng A mẫu xuống làm phu nhân.
Ngoại tộc A mẫu đến nay vẫn không cho bà về thăm, chê bà mất mặt.
Ngay cả ta, từ khi sinh ra đã bị coi là sao chổi, đày ra Tây bộ chăn dê.
Ta vừa trọng sinh, việc đầu tiên chính là đón A mẫu từ tiểu trướng hạ đẳng về ở cùng ta.
Công chúa hòa thân cùng nữ nhi nàng là Tam vương cơ nhiều lần vu cáo, đều bị ta dùng một ngọn trường thương đánh cho cứng họng.
Ta ngẩng đầu, kiêu ngạo nhìn Phụ hãn:
“Ta là đích vương cơ đường đường chính chính của Phụ hãn, tự nhiên phải bảo vệ con dân thảo nguyên.”
A mẫu nắm tay ta, lo lắng: “Nhưng ngươi cùng Ô Lăng là thanh mai trúc mã, hôn sự này đã định từ sớm.”
Nhắc tới Ô Lăng, Tam vương cơ Tư Đồ Chiếu rõ ràng có phần gấp gáp.
Nàng từ trước tới nay luôn tranh đoạt với ta mọi thứ.
Khi ta từ Tây bộ trở về, Ô Lăng đã là kẻ dưới váy nàng.
Ta quỳ dập đầu: “Vậy thì uất ức Tam vương tỷ thay ta gả cho Ô tướng quân vậy.”
Phụ hãn dường như rất hài lòng.
Ta chậm rãi đưa ra điều kiện:
“Nữ nhi nguyện vì Phụ hãn tận lực, chẳng hay Phụ hãn có thể đáp ứng một tâm nguyện?”
Tiên lễ hậu binh, ấy là điều sư phụ Trung Nguyên từng dạy ta.
“Ngươi nói.”
“Ta muốn A mẫu ngang hàng với mẫu thân Tam vương tỷ, cùng làm khả đôn của Phụ hãn.”
“Con sói hoang nuôi chẳng quen, lại dám tính toán cả Phụ hãn ngươi!”
Phụ hãn trên cao lập tức biến sắc.
Ta ung dung đáp:
“Nữ nhi cũng chẳng chỉ vì A mẫu, nếu Thái tử Trung Nguyên biết mẫu thân hòa thân vương cơ phải ở trong chuồng dê, thân phận hèn mọn, e rằng sẽ nghi ngờ thành ý kết minh của Phụ hãn.”
Tư Đồ Chiếu thấy tình thế bất ổn, điên cuồng làm nũng ra hiệu.
Phụ hãn lại chẳng ăn mấy lời vòng vo ấy.
Bởi, chỉ có lợi ích cốt lõi mới khiến người động tâm.
Lúc này, người tuyệt sẽ không hồ đồ.
“Được, Lục vương cơ nói rất có lý. Từ hôm nay khôi phục địa vị khả đôn của A mẫu ngươi. Ngươi phải chuẩn bị thật tốt cho việc hòa thân.”
“Đa tạ Phụ hãn.”
Ta kéo A mẫu, rời khỏi vương trướng.
Gió bắc rét buốt, mùa đông năm nay đến sớm lạ thường.
Vừa ra khỏi vương trướng, liền gặp Ô Lăng nghe được tin, vội vàng chạy đến.
Hắn ném chén rượu xuống ngay trước chân ta:
“Vì trốn tránh hòa thân, ngươi thật thủ đoạn gì cũng dám dùng, Tư Đồ Uyên, ta không thích loại nữ nhân độc ác như ngươi!”
Rốt cuộc, hắn vẫn phát hiện.
Hôm qua, yến sinh thần của ta, vốn định mất thân với hắn, mượn cớ ấy ép hắn cưới ta.
Dù sao chúng ta đã đính ước từ trước, chỉ là đem ngày cưới tới sớm mà thôi.
Ai ngờ, hắn một lòng chỉ có Tư Đồ Chiếu.
Gió thảo nguyên sắc lạnh, quét qua mặt như dao cắt.
“Phải, ta quả có ý nghĩ chẳng hay. Nhưng ngươi yên tâm, về sau ta tuyệt sẽ không dây dưa với ngươi nữa.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt băng giá: “Ngươi lại giở trò gì? Muốn ‘dục cầm cố tung’? Ở chỗ ta thì vô dụng.”
“Nay trong các vương cơ tuổi vừa gả, chỉ có ngươi và A Chiếu. Ngươi làm vậy, chẳng phải đẩy nàng vào hố lửa sao? Ngươi là muội muội nàng, sao lại ác độc đến thế?”
Ta vốn định nói cho hắn biết, người đi hòa thân đã định là ta.
Nhưng khoảnh khắc này, ta bỗng không muốn nói nữa.
Ta từng hỏi hắn:
“Tư Đồ Chiếu có gì hay? Vì sao là nàng?”
“Bởi nàng cùng ta cứu sống tiểu mã mà A mẫu lưu lại cho ta. Nàng là nữ tử tốt nhất trong lòng ta.”
Khi ấy, ta chỉ muốn bật cười.
Người cùng hắn cứu tiểu mã rõ ràng là ta.
Thế nhưng Ô Lăng nhận lầm, đến chết vẫn si mê Tư Đồ Chiếu.
Ta còn cần gì một phu quân trong lòng chẳng hề có ta.
Nợ gì cần trả, hôm nay đã trả xong.
“Ngươi muốn nói sao thì nói. Ô Lăng, ta chúc ngươi hạnh phúc.”
Ô Lăng vốn một bụng tức giận, định trút lên ta.
Nhưng khi nghe xong câu ấy, trong ánh mắt vốn đầy khinh thường kia, lại lộ ra mấy phần nghi hoặc.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰
