Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tái Giá

Chương 16



25

 

Lục Văn Cảnh tận mắt nhìn Chúc Khanh Hảo xuất giá.

 

Trái tim hắn như bị khoét mất một mảnh.

 

Hắn chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày Chúc Khanh Hảo rời bỏ hắn.

 

Nàng đi dứt khoát như thế, lại dễ dàng thay lòng đổi dạ.

 

Lục Văn Cảnh như mất hồn.

 

Rất nhanh sau đó, người của hắn đã tra rõ những việc Giang Thư từng làm.

 

Lục Văn Cảnh tự tát mình mấy cái thật mạnh, hắn muốn tự mình hỏi cho rõ.

 

“Tẩu tẩu, vì sao phải làm vậy? Tẩu đã hủy hoại nhân duyên của ta!”

 

Giang Thư không còn cách nào chối cãi, nàng đã bị Lục Văn Cảnh lạnh nhạt nhiều ngày, tinh thần sắp sụp đổ.

 

“Đại ca ngươi c.h.ế.t rồi, ta không còn ai để dựa vào. Ta mới hai mươi tuổi thôi, chẳng lẽ phải thủ tiết cả đời sao? Nhị đệ, ngươi sẽ không làm ta thất vọng chứ?”

 

Lục Văn Cảnh lùi lại một bước, cảm thấy mình chưa bao giờ thật sự hiểu rõ Giang Thư.

 

“Vậy… những chuyện trước đây đều là thật sao? Là tẩu luôn tính toán? Cũng là tẩu hại ta lỡ mất hôn lễ?! Tẩu là đồ độc phụ!”

 

Giang Thư xưa nay luôn tỏ ra yếu đuối, Lục Văn Cảnh vốn vẫn quan tâm, kính trọng nàng.

 

Lúc này, bị Lục Văn Cảnh mắng là độc phụ, Giang Thư sững sờ một lát, nhưng ngay sau đó lại cười.

 

“Nhị đệ… trước đây rõ ràng ngươi đã từng để ý đến ta. Nếu trong lòng ngươi không có ta, sao lại hết lần này đến lần khác thiên vị ta? Ta chưa từng ép ngươi đi Kinh Châu, là chính ngươi bỏ hôn lễ, chọn đi Kinh Châu đón ta về.”

 

“Trong lòng ngươi, Chúc Khanh Hảo từng không bằng ta.”

 

“Là chính ngươi tự đưa ra lựa chọn đó. Ngươi không thể trách ta.”

 

Lục Văn Cảnh như bị sét đánh, rất lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.

 

Đêm hôm đó, Lục Văn Cảnh tự mình xuống tóc, trời còn chưa sáng đã rời khỏi Lục phủ, chỉ để lại một phong tuyệt bút.

 

Hắn đã đi tu.

 

Lục phu nhân gần như phát điên, đánh mắng Giang Thư.

 

“Ngươi đúng là sao chổi, khắc c.h.ế.t trưởng tử của ta, lại hủy hoại thứ tử của ta!”

 

Khi Chúc Khanh Hảo một lần nữa nghe tin về Giang Thư, thì Giang Thư đã bị đuổi khỏi Lục gia.

 

Tâm phúc bẩm báo.

 

“Phu nhân, bên Kinh Châu cũng chán ghét Giang thị, chê nàng ta khắc chồng, lại làm mất hết mặt mũi gia tộc. Giờ nàng ta đã thành kỹ nữ.”

 

Chúc Khanh Hảo phất tay, bảo tâm phúc lui xuống,

 

“Về sau không cần để ý đến Giang thị nữa.”

 

Chúc Khanh Hảo cũng không ra tay g.i.ế.c nàng ta.

 

Bởi vì… sống trong đau khổ còn giày vò hơn là c.h.ế.t đi.

 

Mọi chuyện trên đời đều là nhân quả, nếu ngay từ đầu Giang Thư không hãm hại nàng, lại còn muốn chiếm lấy em chồng, thì sao có thể rơi vào kết cục như hôm nay?

 

Con người đều phải trả giá cho những gì mình đã làm.

 

26 – Phiên ngoại

 

Vân nương sau khi gả cho phụ thân ta, ba năm sinh liền hai đứa, cho ta thêm hai muội muội.

 

Đến năm thứ tư, Vân nương lại sinh thêm một nữ nhi.

 

Giờ đây, phụ thân đã có bốn đứa con gái.

 

Đồng liêu thường trêu chọc ông không có con trai.

 

Mỗi lần nghe vậy, phụ thân liền nổi giận, mắng đối phương là nông cạn và ngu xuẩn.

 

“Con gái của lão phu, chẳng khác gì con trai!”

 

Phụ thân tức giận một hồi, rồi bắt đầu chú trọng việc giáo dưỡng ba tiểu muội.

 

Ông cho mời tiên sinh đến, dặn dò:

 

“Con gái của lão phu, không cần học nữ đức. Nam tử có học vấn thế nào, nữ nhi của lão phu cũng phải có học vấn như thế.”

 

Hôm ấy, ta từ phủ Quốc công trở về, trên người vẫn còn vương mùi sữa thơm của ba muội muội.

 

Thẩm Từ thấy ta tâm trạng không vui, liền hỏi:

 

“Sao vậy? Không vui à?”

 

Ta thở dài:

 

“Vân di đã sinh ba đứa rồi, sao bụng của thiếp vẫn chưa có động tĩnh gì?”

 

Ai mà chẳng muốn có một cô con gái thơm thơm mềm mại chứ?

 

Ta nhìn chằm chằm Thẩm Từ, ánh mắt dần dần hạ xuống.

 

Rõ ràng, Thẩm Từ không có vấn đề gì.

 

Từ khi chúng ta thành thân, hiếm khi phòng trống, tình cảm vẫn luôn nồng nhiệt như thuở ban đầu.

 

Ta nghĩ, chắc hẳn là do mình.

 

Nhưng Thẩm Từ lại mỉm cười, giải thích:

 

“Mẫu thân ta mất vì khó sinh khi sinh ta, ta không thể để nàng còn trẻ như vậy mà đã phải sinh con. Hãy đợi thêm một hai năm nữa.”

 

À…

 

Ra là vậy.

 

Đúng là một phen hú vía.

 

Năm ta tròn hai mươi tuổi, một buổi sáng vừa thức dậy, ta bỗng thấy buồn nôn khan.

 

Thẩm Từ đang định rời khỏi phòng, quay đầu nhìn một cái, suýt vấp ngã.

 

Dạo này chàng đã ngừng uống thuốc, vẫn luôn để ý đến kỳ nguyệt sự của ta.

 

Khoảnh khắc chúng ta nhìn nhau, liền ăn ý nở nụ cười.

 

Đứa con của ta và chàng, cũng sắp đến với thế gian này rồi.

 

(Hết)

(Đã hết truyện)

Cố Ý Dụ Dỗ (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: HE, Hiện Đại, Ngôn Tình, Nữ Cường, Tình cảm, Vả Mặt,

1.

Năm 1974, chồng , Lương Khoan, cuối cùng cũng thăng chức doanh trưởng, rốt cuộc cũng như nguyện theo đơn vị.

khi theo quân, phát hiện một phụ nữ tên là Hồ Lệ Tĩnh cứ tìm chồng , nhờ giúp cái giúp cái .

Chồng là kiểu cầu ắt ứng, chẳng bao giờ biết từ chối ai.

Nhìn hằng ngày giúp cô gánh nước, chẻ củi; nửa đêm nửa hôm còn đưa cô đến bệnh viện, chạy chạy bận tíu tít, trong lòng khó chịu.

là quân nhân, chăm sóc góa phụ liệt sĩ dường như chẳng gì đáng trách.

Cơ mà, cái cô Hồ Lệ Tĩnh bệnh , mà cứ bám riết một để “vò lông cừu” thế .

Trong cái khu gia đình quân nhân lắm đàn ông như , mỗi lần việc cô chỉ tìm chồng ?

Tôi cảnh cáo Lương Khoan bớt giúp phụ nữ đó .

Không giúp, ắt những đàn ông khác giúp.

Kết quả, chồng nổi nóng với .

Nói ích kỷ, lòng đồng cảm.

Bảo rằng là chiến hữu của chồng cô , chồng cô đã hy sinh , nên giúp đỡ chăm lo cho cô nhi của đồng đội.

Nói tất cả cùng ở một khu gia đình, chỉ riêng một phụ nữ mang theo con nhỏ, thật sự quá đáng thương.

Là vợ của quân nhân, nên cùng quan tâm, chăm sóc cô .

Tôi nổi cáu: “Cả khu tập thể chỉ là chiến hữu của chồng cô chắc? Muốn lợi dụng thì cũng thể chỉ nhắm mãi thế chứ!”

Anh cãi : “Lý Nguyệt Nga, em là ý gì, cái gì mà ‘Lợi dụng? Nếu khác chịu giúp cô thì cô đã chẳng mỗi lần đều nhờ đến !”

Tôi hỏi tiếp: “Lương Khoan, tại ai chịu giúp? Chẳng lẽ tư tưởng giác ngộ của những khác đều thấp hết, chỉ là cao cả thôi chắc?”

Anh gắt gỏng đáp : “Em đừng bậy, đừng bôi nhọ chiến hữu của . Bọn họ cũng bận gia đình túi bụi, sắp xếp thời gian tay giúp đỡ.”

Tôi nổi khùng: “Vậy cả khu chỉ nhà rảnh rang nhất, ? Thế mau chẻ củi, gánh nước .”

Anh định mở miệng, thì giọng phụ nữ mềm yếu vang đến:

“Anh Lương ơi, nhà em hết củi đốt, lu nước cũng cạn trơ …”

Tôi phừng phừng lửa giận, đúng là oan hồn tan.

Bèn tóm lấy chồng: “Không !”

Anh khó chịu: “Nguyệt Nga, cô giống chúng , cô thành phố. Những việc nặng nhọc , cô từng làm bao giờ.”

Tôi bực bội, chỉ vì cô từng làm, cô liền lý do vô tư chỉ huy đàn ông nhà khác giúp ?

“Nhà còn chẻ xong củi!”

“Em cũng thể chẻ mà.”

“Lu nước nhà cũng cạn !”

“Mấy việc em chẳng làm quen .”

Tôi giận hộc máu.

Tôi và Lương Khoan coi như thanh mai trúc mã, đều xuất thân nghèo khổ.

Trước khi làm doanh trưởng, vẫn luôn ở nông thôn chăm sóc cha mẹ và các em .

Vì cha mẹ sức khỏe yếu, em trai em gái còn nhỏ, nên gánh hết mọi việc nặng nhọc trong nhà.

Nhà đông , ít lao động, lương của cũng cao, thế nên mỗi ngày làm như đàn ông trong hợp tác xã, cố gắng kiếm đủ mười công điểm.

Thêm cả nhà mẹ đẻ phụ giúp đỡ đần chút ít, cuộc sống cũng tạm qua ngày.

Đợi em trai em gái lớn khôn, mới đỡ đần phần nào.

Biết làm doanh trưởng, cha mẹ thấy áy náy với , các em cũng biết ơn , đều giục theo quân.

Chính cũng hào hứng.

Ai ngờ đến nơi , mới phát hiện ở đây một cô ả ba trăm sáu mươi độ góc chết “chen ” cuộc sống của với chồng.

Nhìn bóng lưng chồng rời , giận đến nghiến răng.

Chỉ vì “giỏi giang”, mà hiển nhiên cớ giúp phụ nữ khác, quẳng hết mọi việc cho vợ ?

Hóa giỏi giang cũng là cái tội!

Tôi thực sự chửi bậy. Mẹ kiếp, đàn ông là chồng ?

Anh xót cho vợ, xót phụ nữ khác.

Chẳng lẽ đầu óc lừa đá hả?

Tôi ném cây chổi đang cầm trong tay, gõ cửa nhà lão Vương bên cạnh.

Lão Vương tên thật là Vương Thắng Lợi, là doanh trưởng doanh 1, còn Lương Khoan chồng là doanh trưởng doanh 2.

Nhà Vương Thắng Lợi một bé bảy tuổi, tên ở nhà là Thạch Đầu. Nghe mấy chị em dâu ở đây kể, bé là con nhận nuôi, là con của một đồng đội đã hy sinh.

Anh kết hôn, con nuôi, xuất thân nông thôn, diện mạo cũng thường thôi, nên chuyện hôn nhân vẫn kéo dài mãi.

“Chào doanh trưởng Vương, xin vì quấy rầy .”

“Anh thể giúp chẻ một ít củi, gánh một gánh nước , chỉ cần đủ nấu bữa trưa là . Tôi thể trả tiền cho .”

Vương Thắng Lợi nghi hoặc phụ nữ mặt.

Đây là phụ nữ giỏi giang nhất khu gia đình quân nhân. Chẻ củi, gánh nước, giặt giũ nấu nướng, cô làm đấy, ngăn nắp hết mức.

Dù mới đến hai tháng, nhưng tiếng tăm “đảm đang” của cô đã truyền khắp khu.

Anh thậm chí còn mấy em vợ lười ở nhà than phiền, vợ là Lý Nguyệt Nga cơ chứ.

“Thế lão Lương ?”

“Đi chẻ củi, gánh nước cho Hồ Lệ Tĩnh .”

Thấy vẻ ngờ vực trong mắt Vương Thắng Lợi, vội xoa xoa lưng :

“Thật mấy việc làm hết, chỉ là hôm qua trật lưng, dám dùng sức, cứ dùng sức là đau.

Lương Khoan mà đã , chắc chiều mới về. nấu cơm trưa, mà hết củi hết nước thì làm nấu chứ.”

“Đợi thay quần áo qua ngay.”

Nhìn đàn ông vã mồ hôi như tắm trong sân nhà , bước bếp; lưng thực khỏe re.

Tôi lấy bột mì vẫn tiếc dám ăn, nấu một nồi canh mì sợi.

Nước trong lu đã đầy, củi cũng chẻ xong.

Tôi bưng một chậu mì sợi : “Doanh trưởng Vương, mới nấu canh mì sợi, mang về ăn cùng Thạch Đầu . Hôm nay thật sự cảm ơn nhiều lắm.”

Vương Thắng Lợi trông thấy hơn nửa chậu mì trắng tinh, kiên quyết nhận. Thời buổi , bột mì quý giá lắm.

“Giúp chút việc cỏn con thôi, đạo lý còn ăn cơm.”

“Đối với thì là việc nhỏ, với là chuyện lớn. Đây là lần đầu tiên kể từ khi đến khu gia đình , khác giúp chẻ củi, gánh nước đấy.

Không dối gạt gì , cảm thấy chẻ củi gánh nước thật sự mệt mỏi.”

Tôi thấy trong mắt đàn ông thoáng qua một tia thương hại.

“Vậy thì khách sáo nữa. Sau nếu lão Lương rảnh chẻ củi, gánh nước cho cô, cứ gọi .”

“Thế thì ngại quá. Tuy mệt nhưng vẫn làm . Mì để một lát sẽ nguội, mau mang về ăn, chắc Thạch Đầu cũng đói .”

Quả nhiên, Lương Khoan mãi bữa trưa mới về.

“Tiểu Hồ vì cảm ơn nên giữ ăn trưa.”

“Cô cũng biết ơn đấy chứ.”

“Người học, văn hóa, đương nhiên biết cách báo đáp.”

Tôi bực bội. Tôi học hành gì, văn hóa, nên biết ơn chắc?

Ai cho cái mặt mũi to thế mà thốt câu đó?

Đến ngày nghỉ, theo lệ thường sang nhà Hồ Lệ Tĩnh làm việc.

Tôi gõ cửa nhà lão Vương sát vách.

Tôi ngại ngùng: “Vương đại ca, mấy hôm nay cơ thể em khỏe lắm. Anh cũng biết phụ nữ đến mấy ngày thì làm nổi việc nặng. Trong nhà hết củi, hết nước .”

Người đàn ông phần thoải mái:

“Lão Lương giúp ?”

Tôi gật đầu.

“Đi thôi!”

Lần làm việc nhanh, giờ cơm trưa liền trở về.

Tôi nấu một chậu to mì “đả khẩu diện” (món mì cắt miếng).

Sau đó, bưng thẳng sang nhà bên.

“Cô mang thứ qua làm gì?”

“Cảm ơn lần nữa vì đã giúp . Thạch Đầu mau lấy bát, hôm nay mì đả khẩu diện, dì giỏi nhất là nấu món đấy!”

Cậu bé bảy tuổi, nước miếng chảy ròng, hí hửng chạy lấy bát.

Thấy dáng vẻ bé, đàn ông cũng mở miệng từ chối nữa.

Đây là lần đầu bước nhà lão Vương, phát hiện căn phòng của hai bố con thực sự trống trải.

Ăn xong, tiện tay cầm bộ quần áo trẻ con vứt ở phòng khách, thấy miếng vá thô kệch đó.

Tôi tháo nó , thêu một chiếc lá lên chỗ rách .

“Dì lợi hại quá!” Thạch Đầu tròn xoe mắt .

“Dì biết , mấy bạn trong khu thấy miếng vá quần áo của cháu thì nhạo, bảo quá. Bây giờ cháu sẽ mặc cho chúng nó xem, xem ai mới là vá !”

Tôi : “Sau quần áo hỏng, cháu thể đem qua đây, Dì sẽ vá cháu.”

“Cảm ơn dì, dì thật ! Giờ cháu mặc ngay đây, tìm bọn nó.”

Nhìn thằng bé thay xong quần áo chạy ù ngoài, Vương Thắng Lợi chằm chằm :

“Rốt cuộc cô mục đích gì?”

Tôi ngẩn : “Vương đại ca, thế là ?”

“Củi cho dù bổ vẫn thể đốt, nước dù thiếu cũng đủ dùng. Cho dù cô khỏe, cô cũng thể chờ Lương Khoan về làm. ”

Bị đàn ông vạch trần thương tiếc, chút hoảng. Sao đột nhiên hỏi như thế?

Chẳng lẽ việc đối xử với Thạch Đầu làm sinh nghi?

Tôi hỏi ngược: “Nếu đã biết, vẫn giúp ?”



Bình luận