Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Từ Chối Anh Năm 17 Tuổi, 27 Tuổi Lại Yêu Anh

Chương 13



Chu Dĩ Ninh cũng bất ngờ: “Đây là cả ba nhà Chu, Lý, Vương cùng có mặt sao?”

Anh còn không quên giải thích với tôi: “Chu là bên ông nội, Lý là bên bà nội, Vương là bên mẹ anh.”

Tôi nhìn thẳng ông nội anh, rụt rè chào: “Chào Chủ tịch ạ.”

Lúc này, một người phụ nữ khí chất cao quý, dáng người đẹp, gương mặt kiều diễm bước đến trước mặt tôi, đích thân nhận lấy món quà trên tay tôi: “Chủ tịch gì chứ, là ông nội. Con bé này đúng là khéo ăn nói, bao nhiêu năm không thay đổi, vẫn tươi tắn thế này, cô thích lắm.”

Nhìn tướng mạo, tôi đoán đây là mẹ của Chu Dĩ Ninh: “Cháu chào cô ạ.”

Những người khác cũng đồng thanh phụ họa.

“Nhìn chẳng hơn Ninh Ninh bao nhiêu tuổi.”

“Mặt bầu nên trông trẻ.”

“Nghe nói đầu óc cũng giỏi, hồi cấp ba môn Toán lần nào cũng được điểm tuyệt đối.”

Tôi: …

Tôi chỉ được đúng một lần thôi.

Mẹ Chu Dĩ Ninh kéo tôi ngồi vào giữa đám đông: “Thằng bé Ninh Ninh này, tối qua mới nói hôm nay sẽ đưa con về, mọi người vội vàng chẳng chuẩn bị được quà ra mắt tử tế.”

Chu Dĩ Ninh nhận lỗi: “Vâng vâng, do con sơ suất, suy nghĩ chưa chu toàn. Mong mọi người sau này bù lại.”

“Bà già này thì chuẩn bị rồi.” Bà nội bên cạnh Chủ tịch đột nhiên lên tiếng, rồi ngồi xuống cạnh tôi, nắm tay tôi, nhét vào tay một chiếc vòng ngọc phỉ thúy.

Nhìn thôi đã biết cực kỳ đắt tiền.

Chắc một chiếc vòng đủ mua một căn nhà của tôi.

Tôi đâu dám nhận.

Liếc mắt cầu cứu Chu Dĩ Ninh, cứu em, cứu em!

Chu Dĩ Ninh không những không cứu mà còn nói: “Quà của bà nội, Du Du chắc chắn sẽ thích.”

Nói rồi anh trực tiếp đeo chiếc vòng vào tay tôi.

Tôi trừng mắt nhìn anh, vội vàng tháo ra: “Không không, cái này đắt quá, em không thể nhận.”

Chu Dĩ Ninh giữ chặt tay tôi: “Quà bà nội tặng cho cháu dâu, sao lại có lý trả lại. Nếu thấy đắt quá, bảo bà mang hộp trang sức ra, mình chọn cái ít giá trị hơn.”

Bà nội Chu Dĩ Ninh cười lớn, vỗ vai anh: “Đứa cháu ngoan này, cưới vợ là định dốc cả gia tài của bà à?”

Tiếp đó, buổi tặng quà ra mắt diễn ra không thể ngăn lại.

Các loại vàng bạc châu báu, túi hiệu xa xỉ.

Chu Dĩ Ninh đều vui vẻ nhận hết thay tôi.

Còn trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ:

Nếu phải đáp lễ những món này…

Chắc tôi phải làm mấy đời cũng không trả nổi.

Nhân lúc mọi người không chú ý, tôi nói: “Em sẽ trả lại nguyên vẹn.”

Chu Dĩ Ninh không đồng ý: “Người ta đã tặng cho em, em không nhận thì kỳ lắm.”

Tôi sốt ruột: “Nhưng em đâu thể không đáp lễ, em tính rồi, tiền tiết kiệm của em cùng lắm mua được vài cái túi.”

Chu Dĩ Ninh bình thản nói: “Thì em vẫn còn chồng mà, anh trả thay em.”

28

Tối hôm đó, tôi được sắp xếp ở phòng cạnh phòng của Chu Dĩ Ninh.

Trước khi đi ngủ, tôi bỗng nhớ đến chuyện dì Trần nói về tấm ảnh.

Và cả việc ba nhà Chu, , Vương dường như đã quen biết tôi từ lâu.

Càng nghĩ càng thấy lạ, không sao ngủ được.

Tôi nhắn tin cho Chu Dĩ Ninh, nhưng anh không trả lời.

Dứt khoát tôi bật dậy, đi gõ cửa phòng anh.

Chu Dĩ Ninh vừa tắm xong, mở cửa vẫn đang dùng khăn lau tóc, cổ áo ngủ mở rộng để lộ lồng ngực rắn chắc.

Mái tóc ướt trước trán nhỏ nước xuống, trông vừa cuốn hút vừa nguy hiểm.

Tôi liếc anh một cái, bước thẳng vào trong, nghiêm giọng: “Mặc áo vào, coi bộ dạng gì vậy.”

Chu Dĩ Ninh nhướng mày: “Bị anh quyến rũ rồi à?”

Tôi nhìn sang bàn đầu giường, thấy đặt một khung ảnh — bên trong lại là ảnh của tôi.

Tóc buộc đuôi ngựa, mặc đồng phục học sinh.

Tôi không hề biết anh chụp từ bao giờ.

“Cái này là gì?”

Chu Dĩ Ninh không hề giấu giếm: “Vợ anh.”

“Đây không phải là em sao?”

Chu Dĩ Ninh hỏi lại: “Đúng thế, em chẳng phải vợ anh à?”

Tôi giơ tay đấm anh: “Giỏi lắm, anh hay lắm.”

Nhìn kỹ hơn, tôi mới phát hiện trong phòng anh, rất nhiều nơi đều đặt khung ảnh.

Tất cả đều là ảnh của tôi.

Có ảnh thời cấp ba.

Cũng có ảnh lúc tôi mới vào công ty, chụp ở khắp các góc nơi làm việc.

Một tấm là tôi tay trái cầm bánh kẹp trứng, tay phải cầm thẻ nhân viên, đang quẹt thẻ chấm công ở sảnh lớn.

Tôi nhìn tấm ảnh, bất giác ngẩn người.

Chu Dĩ Ninh bước lại, ôm vai tôi: “Để đợi em, anh đã đến công ty từ 7 giờ sáng.”

Sống mũi tôi cay cay, lao vào lòng anh, khẽ nói: “Chu Dĩ Ninh, anh nói đúng… em đã đến muộn.”

Muộn quá lâu rồi.

【Hết】

(Đã hết truyện)

Nữ phụ cũng có số làm chính thất (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Hiện Đại,

Khi đang làm thí nghiệm, thiết bị trước mặt bạn trai tôi bất ngờ bị chập mạch rồi bốc cháy.

Tôi lập tức chộp lấy tấm chăn chống cháy định lao tới.

Giữa không trung bỗng xuất hiện vài dòng bình luận bay ngang:

【Nữ phụ lao vào dập lửa, cuối cùng lại rước họa vào thân, bị đổ hết lỗi thao tác sai lầm của nữ chính lên đầu.】

【Cứ cố chen vào giữa nam nữ chính, đáng đời bị bỏng nửa mặt, xấu xí như quỷ.】

【Sau này nam chính hết cách nên mới cưới nữ phụ, nhưng anh ta hận cô ta thấu xương.】

【Nữ phụ hủy dung thì đã sao, nữ chính mới là người mất đi tình yêu trọn vẹn từ nam chính cơ mà.】

Tôi khựng lại giữa chừng.

Trong lúc hỗn loạn, mảnh kính vỡ do vụ nổ cắt vào mắt bạn trai tôi, máu me be bét, trông cực kỳ kinh khủng.

1

“Á! Mắt tôi!”

Chu Hạo ôm mắt hét toáng lên.

Lửa bắn tứ tung xung quanh, cả phòng thí nghiệm lập tức náo loạn.

Nhớ lại mấy dòng bình luận vừa nãy, tôi quyết định không lao vào dập lửa nữa.

Tôi phản ứng cực nhanh, chạy ra ngoài múc một xô nước hắt vào ngọn lửa.

Những người khác cũng hoàn hồn rồi vội vàng đi lấy nước.

Khoảng năm phút sau, ngọn lửa mới hoàn toàn được khống chế.

Tôi vừa mới thở phào thì nghe thấy tiếng hét thất thanh của Trần Phương.

Cô ta chỉ tay vào tôi, gào to:

“Vừa rồi rõ ràng cô ở ngay gần đấy, sao không nhân lúc lửa còn nhỏ mà dùng chăn dập lửa?!”

“Chu Hạo là bạn trai cô đấy, sao cô có thể thấy chết mà không cứu?!”

Những lời này lập tức khiến mọi người quay đầu nhìn tôi.

Không ai là ngoại lệ — ánh mắt họ đầy trách móc.

Phản ứng dữ dội nhất chính là Chu Hạo.

Anh ta ôm mắt, gào lên giận dữ:

“Châu Linh, nếu mắt tôi hỏng thật, tôi nhất định không tha cho cô!”

Nhìn mắt anh ta đang rỉ máu, tim tôi nhói lên, định bước tới xem vết thương.

Trần Phương đã đẩy tôi ra, lao tới trước.

Đèn huỳnh quang trong phòng cứ chớp tắt liên tục.

Cô ta nắm chặt cổ tay Chu Hạo, giọng đầy lo lắng:

“Chu Hạo, anh ráng chịu chút, tôi giúp anh xử lý vết thương ngay đây!”

Nói rồi, cô ta bê chậu nước lã đến trước mặt Chu Hạo, định dội thẳng vào mắt anh ta.

“Không được dùng nước lã!”

Tôi lao tới muốn ngăn lại.

“Làm thế rất dễ nhiễm trùng, phải dùng nước muối sinh lý vô trùng mới được!”

“Cô biết cái gì!”

Trần Phương quay đầu trừng mắt với tôi, khuỷu tay huých tôi bật ra.

“Lần trước ba tôi bị tia lửa bắn vào mắt ở lò gạch, cũng dùng nước giếng rửa đấy thôi!”

“Cô rốt cuộc có ý gì, chẳng lẽ mong Chu Hạo bị mù sao?!”

Ánh mắt Trần Phương đầy ghê tởm nhìn tôi từ trên xuống dưới.

Chu Hạo lúc này đau đến mức giọng nói cũng khàn đặc.

Vừa nghe thấy lời Trần Phương, anh ta liền giận dữ đá tôi một cú thật mạnh.

“Châu Linh, cút ngay cho ông! Trần Phương làm vậy là vì muốn tốt cho tôi! Cô chỉ muốn hại chết tôi thôi!”

Mấy người đang điều chỉnh thiết bị bên cạnh cũng lên tiếng khuyên nhủ.

“Tiểu Châu à, hay là để Trần Phương thử trước đi? Dù sao cũng không thể để máu che mắt mà không làm gì được.”

Dạo này người ta toàn chuộng mấy cách dân gian để xử lý cấp tốc.

Ánh mắt mọi người nhìn tôi đều có chút trách móc.

Hai người đàn ông cao to giữ chặt tay tôi, không cho tôi đến gần nữa.

Tôi không còn cách nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn Trần Phương dội nước lã lẫn gỉ sắt lên mắt Chu Hạo một cách vô tình.

“Á——!”

Chu Hạo hét lên đau đớn.

Tiếng gào đó như muốn thổi bay nóc phòng thí nghiệm.

Anh ta ngã xuống đất, ôm mắt, đau đến mức toàn thân co giật.

Tôi để ý thấy máu rịn qua khe ngón tay của anh càng lúc càng đặc, trông ghê rợn vô cùng.

Trần Phương vẫn còn lẩm bẩm đầy hoang mang:

“Sao lại như vậy được? Rõ ràng lần trước ba mình cũng làm thế mà khỏi hẳn…”

“Tôi… tôi không biết sao lại ra nông nỗi này…”

Cô ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc, gạt tay Chu Hạo ra, tiếp tục dội nước.

“Á á á!”

Tôi không chịu nổi nữa, vùng khỏi tay người giữ rồi chạy vội đến phòng y tế gọi bác sĩ Lý.

Trên đường chạy, đầu tôi bị chớp nháy bởi đám bình luận như nhiễu sóng trên màn hình tivi:

【Cách dân gian của thế hệ trước đúng là hại người, lần này thì xong rồi, nhiễm trùng toàn bộ luôn.】

【Trách nữ chính làm gì? Cô ấy cũng chỉ là có lòng tốt thôi mà.】

【Nữ phụ đúng là độc ác, tại sao không chịu cứu nam chính? Trong nguyên tác, nam chính hoàn toàn không bị thương ở mắt!】

【Hu hu hu, mắt nam chính mù rồi, sau này còn làm thí nghiệm kiểu gì, sao mà trở thành nhà khoa học nổi tiếng nữa đây?】



Bình luận