Trong sâu thẳm rừng hươu là Tô Tô
Chương 5
Tôi đuổi theo vài bước không kịp, thôi thì mặc kệ.
Tôi thấy Lục Lâm đi vào một tiệm hoa, lúc ra tay ôm một bó “hồng xanh huyền bí”, nhìn sơ là cỡ 99 bông.
Không tệ, còn nhớ được loài hoa tôi thích nhất, có tiềm năng đấy.
Lúc đó nắng rất đẹp, người tôi yêu ôm loài hoa tôi thích, bước đi trong nắng.
Anh mỉm cười dịu dàng, tiến về phía tôi.
Trong lòng tôi chỉ có một ý nghĩ: trai đẹp đúng là đã mắt.
“Anh A Lâm cố ý mua đó, chị Tô thích không?”
Tôi ngại ngùng gật đầu.
“Thích cũng vô ích, đây là anh mua cho vợ anh mà.”
Tôi: “…”
Tức bốc hỏa luôn tại chỗ!
Thấy tôi sắp nổi đóa, Lục Lâm liền giở trò, cứ gọi “Chị Tô ơi” một cách cố ý.
Cái đồ đàn ông chết tiệt này.
Lên xe rồi, tôi chẳng buồn nói chuyện, chỉ im lặng lái xe.
Đàn ông đều phiền thế này sao?
Thấy gọi “chị” không hiệu quả, Lục Lâm lại bắt đầu chuyển qua gọi “vợ ơi” từng tiếng một.
Chắc rượu bắt đầu ngấm, Lục Lâm ngồi ở ghế phụ, mắt lim dim, nửa tỉnh nửa mê, miệng cứ “vợ ơi… vợ ơi…” không ngừng, nghe đến mức tôi mềm cả tim.
Lúc đầu tôi còn kiên nhẫn đáp lại, về sau chịu hết nổi, ghé tiệm thuốc mua luôn cuộn băng keo y tế, dán miệng tên lắm lời này lại.
Không thể trách tôi được, là tại Lục Lâm say rượu đáng yêu quá.
Tôi sợ mình không kìm lòng nổi.
15
“Đến đến đến đây, phát kẹo cưới nè!”
“Tô Bối Bối, kẹo cưới của cậu à? Cậu sắp kết hôn rồi sao?”
“Đúng vậy đúng vậy, dạo này bận quá nên phát trước ít kẹo cưới cho mọi người ăn tạm, đến đám cưới thì nhất định phải đến nha!”
“Chắc chắn rồi! Phải đi chứ! Tô Bối Bối, chồng cậu là ai thế? Giấu kỹ thật đấy, không ai biết luôn.”
Tôi lắc đầu, làm bộ thần bí: “Không thể nói, không thể nói.”
Mấy đồng nghiệp cười ầm lên: “Có gì mà không thể nói chứ?”
“Hồi trước sợ nói ra bị sa thải, giờ thì cũng chẳng sao nữa rồi.”
Tôi chỉ về phía cửa ra vào: “Kia kìa, chồng tôi.”
Mọi người ngẩng đầu lên, thấy Lục Lâm đang khoanh tay dựa vào khung cửa.
Mấy chị em nữ hét lên kinh ngạc.
“Sếp á? Trời đất! Bối Bối cậu giỏi thật đấy, tóm gọn được cả sếp luôn rồi!”
“Linh Linh, còn gọi là Bối Bối nữa à? Không có con mắt nhìn gì cả, phải đổi cách xưng hô rồi, giờ phải gọi là bà chủ!”
“Ờ đúng đúng, chào bà chủ!”
“Chào bà chủ!”
“Chào bà chủ!”
Lục Lâm cười bước đến bên cạnh tôi,
“Trước giờ cảm ơn mọi người đã chăm sóc cho vợ tôi. Hôm nay vui vẻ, tan làm sớm nhé.”
“Oaaaaa ——”
“Sếp vạn tuế!”
“Cảm ơn sếp!”
………
Tôi đang dọn đồ ở chỗ ngồi, thủ tục nghỉ việc cũng làm xong rồi, chuẩn bị về nhà dưỡng thai.
Dù sao công ty cũng cấm yêu đương chốn công sở, mà tôi là bà chủ rồi, chẳng lẽ bắt sếp nghỉ việc? Thôi thì tôi nghỉ vậy.
He he he, thật ra cũng khá vui. Công ty chết tiệt này, tôi chẳng muốn ở thêm một phút nào.
Mặc dù lúc đi làm Lục Lâm cũng chăm sóc tôi lắm, nhưng đi làm sao mà sướng bằng nằm nhà được?
Không cố gắng nữa, tranh thủ chuồn sớm.
Cô bạn đồng nghiệp Linh Linh thần thần bí bí đi đến cạnh tôi, nói nhỏ: “Bà chủ, sếp gọi bà chủ lên văn phòng một chút.”
Cô ấy còn nháy mắt ra hiệu: “Đi nhanh đi! Tôi phải dọn đồ về sớm này, chồng tôi đang đợi dưới tầng đó.”
Tôi đi thẳng đến văn phòng, không buồn gõ cửa.
Tôi khoanh tay đứng trước bàn làm việc: “Lục Trà Xanh, tìm người ta có chuyện gì?”
Lục Lâm kéo tôi ngồi xuống ghế tổng giám đốc, ghé vào tai tôi thì thầm: “Chị Tiểu Tô ơi, đây là giang sơn em dốc sức gây dựng vì chị. Mau ký tên đi, em không đợi được nữa, chỉ muốn rước mỹ nhân về nhà thôi.”
Bên tai là tiếng cười nhẹ nhàng của Lục Lâm, tôi nhìn vào bản hợp đồng trong tay: “Anh thật Tô Tôy nghĩ kỹ rồi chứ?”
“A Lâm này, nếu anh ngoại tình, thì sẽ không còn một xu nào đâu đó.”
Tôi thấy được sự kiên định trong mắt Lục Lâm: “Tô Tô, yên tâm đi, A Lâm sẽ không bao giờ ngoại tình.”
16
“Tô Tô, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé.”
“Gấp vậy sao?”
“Không hề gấp đâu. Nếu không phải bây giờ văn phòng đăng ký sắp tan làm, thì anh đã dẫn em đi luôn rồi.”
“Được thôi.”
Tôi sảng khoái đồng ý.
Kết hôn xong, tôi sẽ trở thành phú bà, còn Lục Lâm chính thức trở thành nhân viên quèn.
Sau này Lục Lâm đến công ty, chẳng khác nào đi làm thuê cho tôi.
Nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.
Lục Trà Xanh à, cuối cùng cũng đến lượt anh có ngày hôm nay.
Hôm sau, tại văn phòng đăng ký kết hôn.
“Hai bạn trẻ, cười lên nào.”
“Anh trai đừng nghiêm túc vậy chứ, cười lên chút nhé. Đúng rồi, cười đi, thêm một tấm nữa.”
“Đầu nghiêng sát lại một chút… Ừ, đúng rồi, như thế.”
Ảnh chụp đóng khung.
Tôi đứng trước cổng cơ quan đăng ký kết hôn, nhìn quyển sổ đỏ nhỏ trong tay.
Thật kỳ lạ, vậy là tôi đã là phụ nữ có chồng rồi.
Lục Lâm cũng trở thành đàn ông có vợ rồi.
Tôi nhìn ảnh trong quyển sổ đỏ, bật cười.
“A Lâm, mặt anh sao lại đơ nữa rồi?”
Lục Lâm không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào ảnh trong sổ đỏ, trên mặt còn thoáng chút hối hận.
“Không lẽ…”
“Anh hồi hộp à?”
Tôi cười càng lớn.
“Tô Tô, em đừng cười anh nữa, lần đầu kết hôn, chưa có kinh nghiệm.”
“Hay là mình vào chụp lại tấm khác đi? Tấm này anh thấy chụp không đẹp.”
Vừa nói Lục Lâm vừa định quay lại, tôi vội kéo tay anh lại.
“Này này, sổ kết hôn đã cầm trong tay rồi, ảnh cũng dán lên bìa đỏ luôn rồi, anh định đi đâu chụp lại nữa?”
“…Ờ ha.”
“Thôi nào, A Lâm của em, mặt đơ thì vẫn cứ đẹp trai chứ sao.”
Lục Lâm vẫn giữ cái mặt lạnh tanh, tôi đảo mắt, nảy ra một cách.
“A Lâm, em nói anh nghe một bí mật.”
“Bí mật gì vậy?”
“Thật ra… lúc đầu em thích anh, chính là vì cái mặt đơ đó đấy.”
17
Tối hôm đó sau khi đăng ký kết hôn, tôi và Lục Lâm bình thản nằm trên giường, cùng nhau thiền định, mục tiêu là… thanh lọc tâm hồn.
“Vợ ơi, em thích anh gọi em là gì?”
“Vợ?”
“Tô Tô?”
Tôi không phản ứng gì, trong lòng vô cùng tĩnh lặng.
“Bối Bối?”
“Tô Bối Bối?”
“Tô Tiểu Bối?”
Không có phản ứng.
“Chị Tiểu Tô ơi?”
Tôi bắt đầu thở lệch nhịp.
Tên Lục Lâm khốn kiếp này, từ đó cứ gọi tôi bằng “Chị Tiểu Tô”.
Tôi bực hết sức, chỉ muốn lôi cuộn băng dán y tế ra bịt miệng cái tên này một lần nữa.
Về sau, tôi học được cách phản đòn — cố ý nũng nịu gọi “chồng yêu ~”.
Lục Lâm phồng má đi qua đi lại trong phòng ngủ, trông như con kiến bò trên chảo nóng.
Cuối cùng, anh ấy đòi đi chạy bộ dưới nhà, còn lôi kéo tôi đi cùng.
…Tối hôm khuya khoắt, anh bị khùng hả?
Sau đó, Lục Trà Xanh bị tôi mắng cho một trận nên thân, không còn lẩm bẩm đòi chạy bộ nữa, chỉ lặng lẽ bò lên giường ngủ luôn.
Cái dáng vẻ đó, nhìn tội nghiệp hết sức.
18
【Mẩu chuyện ngọt ngào 1】
Lục Lâm sợ tôi ở nhà một mình buồn chán, nên dứt khoát dẫn tôi đến văn phòng cùng anh.
Buổi trưa, Lục Lâm nói anh muốn nghỉ ngơi một lát.
Anh nói: “Chị Tiểu Tô ơi, giúp A Lâm tắt mặt trời đi.”
Tôi: “Chồng à, anh vừa nói gì thế?”
“Anh nói lại lần nữa xem?”
Tôi bật điện thoại lên ghi âm.
Lục Lâm hình như không ý thức được mình vừa nói gì, vẫn nhắm mắt nói tiếp: “Chị Tiểu Tô, giúp A Lâm tắt mặt trời nhé.”
Tôi bịt miệng cười, cái tên Lục Lâm này, cũng dễ thương ra phết.
Lúc Lục Lâm hóa thân thành phiên bản trà xanh + cún con ngoan ngoãn, tôi hoàn toàn không có sức chống cự.
Lúc yêu nhau, tôi từng bảo Lục Lâm hái sao cho tôi.
Giờ cưới rồi, Lục Lâm lại bảo tôi đi tắt mặt trời giúp anh.
Mọi người nói xem, cái tên trà xanh này… có phải cố tình không hả?
19
【Mẩu chuyện ngọt ngào 2】
Ở giai đoạn cuối thai kỳ, tính khí tôi trở nên thất thường, hay nổi giận vô cớ.
Và cơn giận ấy, đương nhiên là trút hết lên đầu Lục Lâm.
Mà kể từ sau lần dùng chiêu “trà xanh đại pháp” để tán đổ tôi thành công, mỗi lần tôi nổi giận, Lục Trà Xanh đều gọi tôi là “Chị Tiểu Tô”.
Thế thì ai chịu cho nổi chứ?
Lúc này, Lục Lâm vừa bị tôi mắng té tát vì không biết phơi đồ.
Một chiếc váy dài tôi yêu thích biết bao, Lục Lâm cũng phải lôi ra giặt bằng được.
Giặt thì thôi đi, lại còn không trải ra mà cứ để nhăn nhúm treo lên móc.
Tôi tức điên người.
Đang mắng say sưa, tôi chợt nhận ra Lục Trà Xanh không nói gì nữa.
Tôi khựng lại, đừng bảo là… đi luôn rồi nhé?
Dạo này công ty đang chuẩn bị niêm yết, Lục Lâm ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi.
Mà tôi lại đang ở cuối thai kỳ, ban đêm ngủ không ngon, khiến Lục Lâm cũng mất ngủ theo.
Chẳng lẽ là đột quỵ?
Tôi quay đầu nhìn về phía ban công, nơi Lục Lâm đang đứng.
Ánh nắng lúc đó rất đẹp, chiếu lên gương mặt anh.
Tôi bỗng nhận ra, chó sói nhỏ nhà tôi… hình như đã biến thành cún con rồi.
Anh đưa tay về phía tôi, mở miệng nói — còn đáng yêu hơn cả lúc nãy.
“Ôm ôm ____”
【Hết】
(Đã hết truyện)
Tôi Bị Ch ử i Lên Hot Search Vì Là Vợ Anh Ấy (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
1
Tôi tên Cốc Vân Lăng, một diễn viên hạng mười tám, và hôm nay tôi bị chửi lên top 1 hot search.
Lý do thì cực kỳ lố bịch — tôi bị chụp ảnh đứng chung khung hình với lưu lượng đỉnh cấp Minh Sở.
Thật sự là quá nhảm nhí!
Trong loạt ảnh mà đám paparazzi tung ra, tôi mặc áo phao to sụ, để mặt mộc, tay xách hai ly trà sữa, nhìn chẳng khác gì cô giao hàng.
Còn Minh Sở thì đeo kính râm, chân dài dáng chuẩn, đứng bên cạnh tôi mà trông cứ như một công tử quý tộc bị “gạ tình giữa phố”.
Caption đi kèm: [Sốc! Minh Sở hẹn hò đêm khuya với nữ diễn viên hạng mười tám, nghi vấn yêu đương bị lộ!]
Phần bình luận thì nổ tung:
“Cô này là ai vậy? Hạng bét thì đừng có bám fame!”
“Cười xỉu, Minh Sở mà thèm cô ta á? Photoshop còn chẳng dám chỉnh lố thế này!”
“#CốcVânLăngCútKhỏiShowbiz”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, tay run lên.
Không phải vì tức.
Mà là… hoảng.
Vì —
Tôi và Minh Sở đã kết hôn bí mật được ba năm rồi.
2
Điện thoại của chị quản lý Vương lập tức gọi tới dồn dập.
“Cốc Vân Lăng! Em điên rồi à?! Dám lén gặp riêng Minh Sở?!”
Tôi vừa mở miệng định giải thích, chị ấy đã xả nguyên tràng như pháo nổ.
“Lập tức đăng bài thanh minh! Bảo là chỉ là đồng nghiệp bình thường thôi! Bên phía Minh Sở đã liên hệ với chị rồi, họ sẽ không ra mặt giải thích đâu, em nên biết điều thì hơn!”
Tôi siết chặt điện thoại, cổ họng khô rát.
Minh Sở… không định thanh minh sao?
Ý anh là gì đây?
Ba năm trước, lúc chúng tôi kết hôn, anh ấy chẳng có gì trong tay, đến cái nhẫn cũng không mua nổi.
Giờ anh nổi tiếng rồi, còn tôi trở thành cái “vết nhơ” mà anh không dám nhận ư?
Tôi cười lạnh:
“Được, em đăng.”
Cúp máy, tôi lên Weibo, gõ nhanh một dòng:
[@CốcVânLăng]: Tôi và @MinhSở chỉ là đồng nghiệp bình thường, mong mọi người đừng suy diễn quá mức.
Đăng xong, tôi tắt máy luôn.
Không thấy thì khỏi đau lòng.
3
Nhưng Internet đâu có buông tha cho tôi.
Tôi vừa đăng bài xong, fan của Minh Sở càng nổi điên.
“Ha, đồ đeo bám cuối cùng cũng ra mặt rồi hả?”
“Chắc chắn là cô ta và team đang tạo scandal! Tội nghiệp anh Minh Sở!”
“Các chị em ơi! Đào hết phốt quá khứ của cô ta lên!”
Chỉ hai tiếng sau, ‘phốt’ của tôi tràn ngập khắp nơi:
— Thời đại học “bắt nạt bạn học” (trong khi người kia mới là kẻ bạo lực học đường).
— Trên phim trường “ra vẻ ngôi sao” (đạo diễn sau đó đã đích thân thanh minh chỉ là hiểu lầm).
— Thậm chí còn có ảnh “nude” bị photoshop trắng trợn.
Tôi vô cảm lướt xem từng bình luận ác ý, nhưng tim thì đau như bị dao cứa.
Điều nực cười nhất là —
Những người mắng tôi là “đồ đeo bám”, căn bản không biết…
Tôi, chính là vợ hợp pháp trên giấy tờ của Minh Sở.
4
Buổi tối, tôi cắn răng mở livestream.
Yêu cầu của công ty, nghe thì đẹp đẽ là “xoa dịu fan”.
Trước ống kính, tôi gượng cười:
“Chào mọi người, tôi là Cốc Vân Lăng…”
Bình luận nhảy ào ào như nổ tung.
“Con trà xanh kia cút đi!”
“Tránh xa Minh Sở ra một chút!”
“Buồn nôn! Đồ tạo phốt ăn fame!”
Tôi giả vờ không thấy gì, cúi đầu vuốt mèo.
Con mèo Ragdoll nhà tôi tên là Thang Viên, lặng lẽ dụi vào chân tôi, mềm mềm ngoan ngoãn nằm lên đùi.
Tôi xoa đầu nó, thuận miệng trêu:
“Thang Viên, gọi ba đi.”
Cả bình luận im bặt một giây.
Sau đó ——
“?? Sao con mèo này giống hệt con mèo nhà Minh Sở vậy??”
“Vãi chưởng! Tuần trước livestream, con Ragdoll nhà ảnh cũng tên Thang Viên luôn đó!!”
“Nghĩ kỹ mới thấy rợn người…”
Tay tôi run lên, suýt nữa ném luôn con mèo đi.
Xong đời rồi!
Con mèo nhà Minh Sở… đúng là tôi tặng!
Quà kỷ niệm ngày cưới của tụi tôi!
Tôi cuống cuồng định tắt livestream, nhưng đã muộn.
Bình luận điên cuồng spam, ảnh chụp màn hình lan khắp mạng xã hội.
#CốcVânLăngMinhSởMèoGiốngNhau
#CốcVânLăngGọiMèoLàBa
Hot search lại nổ tung.
5
Tôi đổ người xuống sofa, đầu óc trống rỗng.
Điện thoại rung liên hồi, toàn là cuộc gọi nhỡ.
Của chị Vương, của công ty, thậm chí là… của Minh Sở.
Tôi nhìn cái tên quen thuộc đó, tay lơ lửng trên màn hình mà không dám nhấn nghe.
Đã ba năm rồi.
Trừ vài lời chúc lễ Tết gửi chung trong group, gần như chẳng liên lạc.
Giờ anh gọi đến… là để mắng tôi? Hay cảnh cáo tôi?
Tôi hít sâu một hơi, bấm nhận cuộc gọi.
“Cốc Vân Lăng.”
Giọng Minh Sở vang lên trong điện thoại, trầm thấp lạnh nhạt.
Tim tôi khựng lại một nhịp.
“Anh…” Giọng tôi khô khốc, “Anh muốn nói gì?”
Bên kia im lặng mấy giây.
Rồi tôi nghe thấy anh bật cười khẽ.
“Thang Viên béo lên rồi.”
Tôi: “……?”
Vậy thôi hả?
Tôi suýt nữa ném cái điện thoại đi:
“Minh Sở! Bây giờ cả mạng đang đào tung chuyện của tụi mình lên! Anh còn có tâm trạng quan tâm con mèo?!”
Anh lại im lặng vài giây.
“Đừng livestream nữa.”
Nói xong, dập máy cái rụp.
Tôi: “???”
Đồ thần kinh à!
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰
