Tiểu Thư Môn Đệ và Phàm Nhân
Chương 8
8
Dọn dẹp mất nửa ngày, ta ngồi bên cửa sổ, hướng về phương Huyền Dương tông mà lặng lẽ cầu nguyện cho Thanh Sương tỷ tỷ – nhất định phải thắng, nhất định sẽ thắng.
Ta chờ trọn ba ngày.
Đang lúc sắp đợi không nổi, định tới Huyền Dương tông dò xét, thì trong làn sương trắng phía trước, thấp thoáng một bóng người đi tới.
Tới gần mới thấy, người đến chính là Thanh Sương tỷ tỷ, tay cầm trường kiếm, máu tươi nhỏ từng giọt tí tách.
Nàng thấy ta, bước chân khựng lại, mỉm cười dịu dàng, rồi ngồi dưới mái hiên, lấy bạch bố chậm rãi lau lưỡi kiếm.
Ta bước nhanh lên, khẩn thiết hỏi: “Thanh Sương tỷ tỷ, tỷ thắng rồi sao?”
Nàng thần sắc nhàn nhạt, như nói chuyện nhỏ nhặt: “Ừ, phế kim đan của Nhị sư đệ.”
Ta trừng lớn mắt.
“Đào thượng phẩm linh căn của Tam sư đệ.”
Ta hít mạnh một hơi lạnh.
“Đoạn toàn bộ kinh mạch của Tứ sư đệ.”
Ta nuốt nước bọt.
“Còn nữa…” – nàng khẽ cười – “Đánh chưởng môn một ngàn roi ma tiên, đâm mù song nhãn của hắn.”
“Á!” – Ta kêu khẽ.
Động tác của Thanh Sương tỷ tỷ khựng lại, do dự hỏi: “Đông nhi, ngươi cho là ta thủ đoạn tàn nhẫn sao? Nhưng ta không giết họ… chỉ là lấy đạo của người, trả lại cho người.”
“Không, không, không!”
Ta vội khoát tay, kích động nói: “Thanh Sương tỷ tỷ, tỷ thật là oai phong! Ta khâm phục tỷ vô cùng!”
Quả thực, giết chết chỉ khiến họ giải thoát, còn phế bỏ mới là báo thù tốt nhất.
Khoảng cách thực lực và địa vị như vực với trời, khiến họ ngày đêm sống không bằng chết, mà chẳng thể phản kháng – với những kẻ từng là thiên chi kiêu tử, đây là đòn chí mạng nhất.
Thanh Sương tỷ tỷ sững ra giây lát, rồi bật cười.
“Cảm ơn ngươi, Đông nhi.”
“Ngoài ra, ta còn mang cho ngươi một người – ta nghĩ nên để ngươi tự xử trí.”
Nói đoạn, nàng vung tay, lập tức một nữ tử hình dạng chẳng ra người, “phịch” một tiếng ngã xuống đất.
Ta nhìn kỹ – chính là Khuê Thụy.
Lúc này, nàng y phục rách rưới, tóc tai bù xù, già đi nhiều, hoàn toàn mất đi vẻ linh động kiêu ngạo thuở ban đầu.
Quả nhiên nàng chưa chết, nhưng nhìn bộ dạng hiện giờ, e rằng những ngày sau khi được cứu cũng chẳng khá gì.
Vừa thấy ta, mắt nàng bùng lên oán độc: “Tiện nhân! Tiện nhân! Tất cả đều tại ngươi!!”
Ta híp mắt, khó chịu, liền đá mạnh vào ngực nàng một cước; sắc mặt nàng lập tức trắng bệch, đến tiếng kêu đau cũng phát không ra.
“Để ta nghĩ xem… là vứt ngươi vào ổ ăn mày, hay tiễn ngươi sang Tây Thiên?”
Ta lấy từ tay áo ra dải lụa lưu quang, đưa trước mặt nàng.
Chính vật này đã giết chết phụ mẫu ta, cũng giết chết ta ở đời trước.
“Không… tha cho ta… ta biết sai rồi… ta và ngươi vốn không oán không thù… tha mạng cho ta…” – mắt nàng đầy sợ hãi, vội đổi giọng cầu xin.
Nàng bất chấp đau đớn, quỳ xuống dập đầu liên hồi.
Thật ra, ở một mức nào đó, ta cũng khâm phục ý chí cầu sinh của nàng – bản thân thành phế nhân, sư huynh “yêu thương” nàng thì kẻ tàn, kẻ phế, vậy mà trong lòng biết rõ ta không thể tha, nàng vẫn hạ mình cầu xin vì tia hy vọng nhỏ nhoi.
Tiếc là, ta cố tình muốn nàng chết.
Trong ánh mắt hoảng sợ của nàng, ta từng vòng từng vòng quấn dải lụa quý giá nhất của nàng quanh cổ.
Rồi hai tay siết chặt.
Cảm giác lực vùng vẫy của nàng dần yếu đi, cho tới khi hoàn toàn bất động, khối uất khí đè nặng trong lòng ta nhiều năm liền tan biến.
Cha, mẹ, nữ nhi đã báo được thù cho hai người, xin cha mẹ nơi cửu tuyền yên nghỉ.
Xử lý xong mọi chuyện, Thanh Sương tỷ tỷ nắm tay ta rời tiểu trúc ốc.
Trên đường, nàng bỗng dừng lại, nghiêm túc nhìn ta: “Tiểu Đông nhi, ngươi muốn trở thành tu chân giả chăng?”
Mắt ta sáng bừng, nhưng lại nhanh chóng ảm đạm, khẽ đáp: “Ta không có linh căn, một chút cũng không.”
Không ai là không khát vọng tu vi cường đại, năng lực phi thiên độn địa – đáng tiếc, ta chỉ là nữ tử phàm tục tầm thường.
“Ngươi xem, đây là gì?”
Thanh Sương tỷ tỷ lấy ra một hộp, mở ra, bên trong tỏa từng làn hàn khí.
Ta kinh ngạc: “Đây… đây là thượng phẩm băng linh căn của tỷ?”
“Ừ.” – nàng khẽ gật đầu – “Là ta moi từ trong thân Khuê Thụy – vốn dĩ thuộc về ta.”
“Chỉ là, thể chất ta nay đã bị sát khí cải biến, không thể tu luyện pháp thuật băng hệ nữa, nên ta muốn… chuyển vào thân thể ngươi.”
Cái gì?! Ta không nghe nhầm chứ?! Nghĩa là, sau này ta cũng có thể tu luyện sao?
Có thể phi thiên, ngự kiếm, tung hoành thiên hạ?!
Tim ta lại đập thình thịch không ngừng.
“Tiểu Đông nhi, ta không muốn mấy chục năm sau phải nhìn ngươi già chết trước mặt ta – hãy luôn ở bên tỷ, được không?” – mắt nàng đầy thống khổ.
Cả đời này, nàng đã mất quá nhiều, chịu quá nhiều thương tổn; lần này, nàng muốn giữ lấy người quan trọng nhất bên mình.
“Chỉ là, khi trở thành tu chân giả, ngươi sẽ phải đối mặt với tu luyện khắc khổ từng ngày, cùng vô vàn hiểm nguy, xa rời cuộc sống bình lặng…”
Ta ôm chầm lấy nàng, hôn “chụt” lên gương mặt tuyệt mỹ trắng nõn: “Ta không sợ! Sau này, tỷ muội ta sẽ luôn bên nhau, đi khắp tu chân đại lục, nếm đủ mỹ thực nhân gian…”
Lần này, chúng ta nhất định phải sống thật tốt.
(Hoàn)
(Đã hết truyện)
DÂY ĐỎ NHÂN DUYÊN (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Cổ Đại,
Trên đường đến chùa cầu phúc, ta tình cờ cứu được một vị lão phu nhân.
Lúc sắp chia tay, bà trao cho ta một sợi dây đỏ, nói rằng có thể giúp ta gặp được nhân duyên tốt đẹp.
Ta vừa định đeo lên, trước mắt chợt hiện ra từng hàng chữ kỳ lạ:
【Đeo mau lên đi! Đây là sợi dây nhân duyên tr ,ói ch ,ặt nam nữ chính đấy, hiệu nghiệm đã được chứng thực! Mẫu thân của nam chính đặc biệt ra tay chọn con dâu, vừa nhìn liền trúng ý nữ chính rồi.】
【Sau khi đeo dây đỏ, nữ chính sẽ nhất kiến chung tình với nam chính. Tuy nam chính ban đầu chẳng có cảm tình, nhưng thành tâm thì đá cũng phải mềm mà, nữ chính dùng chân tình lay động hắn, sau này nam chính làm đến chức Thừa tướng, còn vì nàng mà xin phong nhất phẩm cáo mệnh đấy!】
【Phải đấy phải đấy, nữ truy nam ngọt lắm luôn! Tuy hiện giờ nữ chính có người trong lòng, nhưng tên kia là đ ,oản m ,ệnh, sắp ch ,et trận nơi sa trường rồi. Nam chính của chúng ta mới là chính duyên trời định…】
Ta nhìn chằm chằm sợi dây đỏ trong tay, lòng ngổn ngang, nhất thời không biết nên làm gì cho phải.
Lúc ấy, thứ muội bất chợt tiến lại, giọng điệu lạ lùng nói:
“Rõ ràng là hai ta cùng nhau cứu người, cớ sao lão phu nhân chỉ tặng quà cho đại tỷ?”
“Nghe đâu nhi tử bà ấy là tân khoa trạng nguyên, chẳng lẽ coi trọng tỷ làm con dâu rồi? Tiếc là bà ấy không hay biết, tỷ đã có hôn ước, lại sắp gả cho một tên võ tướng th ,ô k ,ệch…”
1
Hôm nay ta đến đây là để dâng hương cầu phúc cho vị hôn phu của mình.
Trên đường lại bắt gặp một lão phu nhân đang ngồi bên vệ đường, sắc mặt đ ,au đ ,ớn.
Thấy vậy, ta chủ động xuống xe hỏi han.
Mới hay bà cũng muốn lên chùa Tướng Quốc dâng hương, chỉ là không may trẹo chân giữa đường, lại chỉ đi một mình, không biết xoay sở ra sao.
Đã thế thì chi bằng tiện đường đưa bà một đoạn, cùng đến chùa Tướng Quốc, còn sai người hầu đi tìm người nhà bà ấy, bảo họ tới tận chùa đón là được.
Thế nhưng, muội thứ của ta, Tạ Ninh Phương, ban đầu lại tỏ vẻ bất mãn khi ta mời người lạ lên xe.
Ấy vậy mà vừa nghe nói nhi tử của lão phu nhân là tân khoa trạng nguyên, muội ấy liền lập tức trở nên ân cần, suốt dọc đường không ngớt lời tán tụng lão phu nhân, bóng gió hỏi han về vị trạng nguyên kia.
Ta biết, muội ấy đã để mắt đến người ta rồi.
Chỉ là ta cũng chẳng buồn để ý, mặc kệ nàng.
Chẳng ngờ được, lúc sắp xuống xe, lão phu nhân lại đưa cho ta một sợi dây đỏ, nói rằng có thể giúp ta cầu được nhân duyên tốt lành.
Ta vốn cũng chẳng mấy để tâm, chỉ nghĩ đó là lời chúc đẹp đẽ của người lớn tuổi.
Nhưng vừa chợt nhớ tới người trong lòng, liền có ý định đeo dây đỏ ấy.
Nào ngờ, ngay khoảnh khắc ấy, từng dòng chữ k ,ỳ qu ,ái lại hiện ra trước mắt.
Nơi đây là Phật môn thanh tịnh, dù những dòng chữ ấy xuất hiện có chút qu ,ỷ d ,ị, nhưng nghĩ bụng, hẳn không phải là tà vật h ,ại người.
Ta bất giác tin vài phần.
Đúng lúc ấy, Tạ Ninh Phương lại ra giọng châm chọc, còn cố tình hạ thấp vị hôn phu của ta.
Tâm niệm xoay chuyển, ta lập tức đưa tay, nhanh chóng buộc sợi dây đỏ vào cổ tay nàng.
“Muội nói gì vậy, tỷ đã có hôn ước, đương nhiên không tiện nhận một lễ vật có ý nghĩa đặc biệt như thế này. Vừa rồi ta thấy muội cùng lão phu nhân chuyện trò rất hợp, có lẽ là hữu duyên, vậy thì tặng lại muội, chỉ mong muội sớm ngày thành đôi kết tóc.”
Ta cười dịu dàng, tay lại nhanh nhẹn thắt chặt nút chết cho sợi dây.
【A, không phải chứ, cứ thế mà đưa đi rồi, nữ chính ng ,ốc quá! Chẳng phải đã đưa chính duyên của mình cho người khác rồi sao? Ghép cặp nữ phụ với nam chính làm gì chứ?】
【Chắc là không sao đâu, dù sao cũng chỉ là nữ phụ đơn phương nam chính thôi, nam chính vốn không thích loại người đeo bám dai dẳng. Nữ phụ ấy thì ham phú quý, căn bản không có chân tình, nam chính chắc chắn sẽ không rung động đâu.】
【Yên tâm, ban đầu nam chính cũng ghét nữ chính mà, kiểu giống Tương Cầm với Trực Thụ ấy, nữ chính theo đuổi si tình, dùng hành động cảm hóa nam chính rồi mới có được sủng ái. Nữ phụ hám danh lợi thì sao sánh được với nữ chính cơ chứ…】
Những dòng chữ cứ hiện lên rồi biến mất, có không ít câu ta chẳng hiểu rõ.
Nhưng trong lòng đã dấy lên nghi hoặc.
Sợi dây đỏ ấy thật sự linh nghiệm như lời nói kia sao? Chỉ cần đeo vào là có thể khiến Tạ Ninh Phương động tâm với trạng nguyên kia?
Nhìn Tạ Ninh Phương đang mân mê sợi dây đỏ, mặt mày đắc ý, không hề có chút biến hóa nào, ta bèn thử dò hỏi:
“Muội cũng đã lớn rồi, chẳng hay đã có người trong lòng chưa?”
“Nếu thật sự có, sao không sớm định thân, phụ thân thương muội như vậy, chắc chắn sẽ chọn cho muội một tấm chồng tốt.”
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰