Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

CHỒNG CHẾT VÌ CỨU BẠCH NGUYỆT QUANG

Chương 8



9

Tôi lại bắt đầu nghi ngờ con mắt của mình trước đây.

Tôi chẳng muốn nhìn cảnh một gã đàn ông giả vờ khóc lóc, liền quay mặt đi.

“Ninh Ninh, Ninh Ninh, hắn chính là người ở căn hộ đối diện nhà tớ.” – Chu Viện mắt sáng rực nhìn tôi.

Nghe vậy, tôi lập tức nhớ đến người đã đón Phương Vũ hôm đó.

Trần Lễ lại muốn bênh vực cô ta:
“Phương Vũ có sai thật, nhưng đây là chuyện giết người, sao có thể tùy tiện vu oan cho người khác?”

Tôi biết ngay từ miệng anh ta chẳng thể thốt ra được câu gì tốt đẹp:
“Vậy, người gửi video cho tôi hôm trước là anh phải không?”

Trần Lễ im lặng.

Tôi nhíu mày:
“Quả nhiên là anh gửi. Sao anh lại bẩn thỉu đến thế?”

“Tôi chỉ muốn để em tự mở miệng đòi ly hôn thôi.”

Chính anh ta cũng biết lý do này thật gượng gạo.

Người đàn ông tên Lâm Hạo, là thầy dạy làm bánh mới đến trường tiểu học của Nhuận Nhuận.

Hôm đó là buổi dạy đầu tiên của hắn, vậy mà vì “nữ thần” của mình, hắn lại ra tay với một đứa trẻ.

Lâm Hạo và Phương Vũ là bạn học đại học, hắn yêu cô ta đến mức hóa cuồng.

Người đến khu động đất đón Phương Vũ hôm trước cũng là hắn.

Không ít người theo đuổi cô ta từng ăn đòn của hắn, nhưng không ngờ hắn lại sẵn sàng vì cô ta mà phạm tội giết người.

Tôi biết rõ trong chuyện này không thiếu sự xúi giục của Phương Vũ, nhưng Lâm Hạo ôm hết tội vào mình.

Không có chứng cứ, Phương Vũ phủi sạch quan hệ.

Thẩm phán gõ búa, tuyên Lâm Hạo tù chung thân.

Trong phiên tòa, Phương Vũ đau đớn trách hắn sao lại dại dột như vậy.

Cô ta vuốt ve bụng mình, bảo hắn cải tạo thật tốt để được giảm án, còn cô và đứa bé sẽ luôn chờ hắn ở bên ngoài.

Lâm Hạo đáp lại bằng ánh mắt si tình.

Mọi người nhìn họ như đang xem một vở hài kịch của kẻ ngốc.

Trần Lễ chẳng còn sức mà giận nữa.

Có thể là mấy lần trừ tà trước đây đã có tác dụng, hồn anh ta giờ ngày càng nhạt dần.

Gần đây, anh ta hay nói thấy rất đau, giờ thì co ro ở hàng ghế dự thính.

“Sao vậy? Thấy cô gái dịu dàng lương thiện trong lòng mình thực chất lại bẩn thỉu như thế, nên mới khó chịu à?”

Anh ta ngẩng đầu, đôi mắt hơi đỏ:
“Không phải… Ninh Ninh, chỉ là bây giờ anh mới nhận ra em đã chịu bao nhiêu ấm ức. Anh đúng là một thằng khốn.”

Tôi nổi hết da gà, bữa tối ăn mà chẳng thấy mùi vị gì.

Lời hối lỗi muộn màng chẳng đáng một xu.

Nhưng tôi vẫn chưa muốn bỏ qua cho Phương Vũ.

Công ty của Trần Lễ vốn không sạch sẽ gì, gán một số chuyện bẩn thỉu lên đầu cô ta dễ như trở bàn tay.

Những kẻ có tật giật mình cũng âm thầm đẩy chuyện đi xa hơn.

Ngày Phương Vũ bị bắt, tôi cố ý đến công ty.

Cô ta mặt mày tái nhợt, không còn chút vẻ rực rỡ trước kia.

Thấy tôi, cô ta mất kiểm soát:
“Là cô vu oan cho tôi! Là cô!”

Nhưng chẳng ai quan tâm.

Tôi vào văn phòng của Tổng Giám đốc Hoàng.

Ngoài 5% cổ phần vốn có, tôi bán toàn bộ phần còn lại cho ông ta.

Ông ta hứa, trong tù Phương Vũ sẽ chẳng được yên ổn.

Những tài sản khác của Trần Lễ tôi cũng xử lý hết, đặc biệt là căn biệt thự.

Tôi ủy thác luật sư toàn quyền giải quyết chuyện mẹ Trần Lễ vu khống tôi.

Tôi quyết định chuyển đến một thị trấn ven biển.

Nhuận Nhuận đồng ý.

Chu Viện nghỉ việc để đi cùng tôi.

Tôi hỏi cô ấy bố mẹ có đồng ý không.

Cô vừa cù lét Nhuận Nhuận vừa nói:
“Yên tâm, họ bảo tớ ở bên cậu nhiều hơn.”

Không hiểu sao nước mắt tôi tuôn như vỡ đê.

Nhuận Nhuận kiễng chân, cố lau nước mắt cho tôi:
“Mẹ đừng buồn, con sẽ mãi ở bên mẹ.”

“Mẹ không buồn, là mẹ vui đấy.”

Bấy lâu nay, tôi luôn nhận được rất nhiều, rất nhiều tình yêu.

Trước khi đi, Chu Viện kéo tôi đến một ngôi chùa được đồn rất linh.

“Đi thôi, chúng ta nhờ sư thầy siêu độ cho tên cặn bã đó.”

10

Trần Lễ không muốn đi.

Một hồn ma như anh ta vốn có nỗi sợ bẩm sinh với những nơi như chùa chiền.

Nhưng ý nghĩ của anh ta không quan trọng.

Tôi gặp vị phương trượng trong chùa.

Ông chỉ nói với tôi một câu:
“Thí chủ, yêu hay hận đều là chấp niệm, đừng để chấp niệm trói buộc mình.”

Vậy… tôi nhìn thấy Trần Lễ là vì chính bản thân tôi sao?

Trần Lễ cũng hiểu ra.

Anh ta vốn chẳng có tình thân sâu đậm.

Cái mà anh ta nghĩ là tình yêu thật sự thì lại để mắt đến tiền của anh ta.

Người mẹ từng bỏ rơi anh ta nay quay lại tỏ vẻ hối hận, cũng chỉ vì tiền.

Quay đầu nhìn lại, người thật lòng yêu anh ta, hận anh ta, chỉ có mình tôi.

Vì thế, chỉ có tôi mới có thể nhìn thấy anh ta.

Sau khi bán nhà, tôi và Nhuận Nhuận dọn đến ở cùng Chu Viện.

Chu Viện còn cố ý để dành cho Nhuận Nhuận một căn phòng riêng.

Giờ Trần Lễ trốn trong phòng của con bé, gần như đã trong suốt.

Anh ta không thể rời tôi quá xa.

Trên đời này, không còn ai quan tâm đến anh ta nữa.

“Anh là một người chồng, một người cha thất bại.”

Tôi nhíu chặt mày, những ngày này vì anh ta mà nếp nhăn giữa trán tôi càng hằn sâu.

Tôi không hiểu, từng chuyện từng chuyện một đều do chính anh ta làm ra, anh ta lấy tư cách gì để buồn?

“Ninh Ninh, em nói xem, đây có phải là báo ứng của anh không? Em nói đúng, anh đúng là một kẻ hèn hạ.”

“Phản bội em xong, anh rất đau khổ… nhưng lại không kiềm chế được. Nên anh tự thuyết phục mình rằng em cũng giống anh, để còn tự an ủi. Vì thế khi mẹ anh lừa anh, anh đã tin.”

Những lời đó chẳng gợn nổi chút sóng nào trong lòng tôi.

Thấy tôi thờ ơ, anh ta đau đớn co người lại:
“Ninh Ninh, em biết không? Anh từng ghen tỵ với em… Anh chưa từng có tình yêu của cha mẹ, còn cha mẹ em thì yêu em đến vậy. Khi cận kề cái chết, việc đầu tiên họ nghĩ đến là che chở cho em. Tốt biết bao… không như anh, họ đều có thể bỏ rơi anh không chút do dự.”

“Lần đầu tiên gặp em, anh đã thấy em giống như một đóa hồng dại tự do nở rộ. Nhưng anh thì đen tối, hèn hạ, chỉ muốn bẻ gãy đóa hồng ấy.”

“Ninh Ninh, anh vốn định lập di chúc, để em là người thừa kế duy nhất. Kể cả khi muốn ly hôn, anh vẫn muốn để lại tất cả cho em.”

Tôi cắt ngang lời anh ta:
“Trần Lễ, anh không thấy chột dạ sao?”

“Trong phòng làm việc, tôi tìm thấy bản di chúc mà người thừa kế ghi rõ rành rành là Phương Vũ. Đến giờ anh vẫn còn muốn nói dối?”

Anh ta đưa tay định chạm vào tôi:
“Không phải vậy, Ninh Ninh, là Phương Vũ tự viết, trên đó còn chẳng có chữ ký của anh.”

“Ninh Ninh, anh thật sự yêu em, em có thể tha thứ cho anh không?”

Nhưng rất lâu sau, anh ta vẫn không nhận được câu trả lời mình mong muốn.

“Trần Lễ, chuyện này… vốn chẳng còn ý nghĩa nữa, đúng không?”

Trong phòng chỉ còn lại mình tôi.

Tôi mở cửa sổ, để ánh nắng tràn vào.

Nhuận Nhuận và Chu Viện đang đứng dưới sân, vẫy tay gọi tôi.

Tôi sẽ bước tới một cuộc sống mới.

(Hết)

(Đã hết truyện)

Đứa Con Gái Vô Dụng (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Hiện Đại,

Bố mẹ vì muốn sinh thêm em trai mà đem tôi gửi cho dì út.

Về sau, họ lại khóc lóc kể khổ rằng tôi bất hiếu, vì tôi bỏ tiền mua nhà, mua xe cho dì út, còn với họ thì không chịu tiêu một xu.

Mẹ tôi đi đâu cũng than khóc, bảo tôi là đồ vong ân bội nghĩa.

Tôi liền ném ra tờ giấy chứng nhận dì út nhận nuôi tôi.

Tôi còn cố tình bắt chước cái giọng chua ngoa của họ:

“Đứa con gái vô dụng thì mau mang đi đi, đừng cản trở chúng tôi sinh con trai nhé~”

Bố mẹ tôi trợn trắng mắt, suýt nữa tức đến ngất xỉu.

1

Ngày mẹ tôi biết mang thai lần hai, cả nhà vui như trẩy hội.

Nhưng khi nhìn thấy tôi – đứa con gái sáu tuổi – họ lập tức cau mày.

Chỉ liếc nhau một cái, hôm đó họ đã dẫn tôi đến nhà dì út ở thành phố.

Dì tuy ở thành phố nhưng cuộc sống cũng chẳng khá giả gì.

Bố mẹ tôi thường chê bai dì: hơn ba mươi tuổi chưa chồng, không nhà cửa, phải thuê trọ trong khu ổ chuột, ngày ngày ngồi bán hàng ở chợ, vừa nghèo vừa xấu – nói chung toàn lời khinh bỉ.

Ấy vậy mà lần này lại dắt tôi đến, mặt mày nở hoa, gọi ngọt xớt: “Em gái tốt của anh chị ơi~”.

Biết ý định của họ, dì lập tức cự tuyệt.

“Con các người sinh thì tự nuôi, mang đến đây làm gì?”

“Chỉ vì muốn đẻ thêm mà lại làm chuyện thất đức như vậy à?”

Dù dì có chửi thế nào, bố mẹ tôi vẫn trơ mặt.

“Cúc Phần, coi như em thuê được đứa giúp việc vậy. Nó mới sáu tuổi thôi nhưng việc nhà gì cũng biết: giặt quần áo, nấu cơm, quét dọn… Chỉ cần em cho nó ăn là được, đừng để chết đói là được rồi.”

“Cũng đừng cho nó đi học nữa, dẫn theo ra chợ phụ việc.”

Dì không tin: “Nói nhảm! Trẻ con thế này làm được việc gì? Với lại không cho đi học là phạm pháp đấy!”

Mẹ tôi vẫn khăng khăng nhét tôi vào:

“Chị đi coi bà mụ rồi, lần này chắc chắn là con trai, nếu không thì chị đâu bỏ con bé này.”

“Cao Nhi là con chị, sao chị không thương được. Nhưng người phải sinh con trai chứ?”

Dì nghe xong chỉ cười lạnh, chẳng thèm mở cửa.

Tôi đứng sững, luống cuống không biết làm sao.

Sáng nay tôi còn đang cho heo ăn, đã bị ép lôi đến đây.

Mới sáu tuổi, tôi chỉ hiểu một điều: bố mẹ không cần tôi nữa.

Mẹ tôi còn ra vẻ chính đáng:

“Cũng là vì nghĩ cho em thôi. Em không lấy chồng, cũng chẳng có con, nhận con bé này nuôi, sau này nó sẽ báo hiếu em, lo cho em đến cuối đời.”

“Coi như tích đức, sinh xong con trai thì anh chị đón nó về.”

Rồi bà ấy đẩy mạnh, nhét tôi về phía dì: “Gọi mẹ đi!”

Dì vẫn nhất quyết không nhận.

Thế là họ bỏ mặc tôi ngay ngoài hành lang nhà dì.

Trước khi đi, bố tôi còn đe dọa:

“Từ nay mày theo dì mày mà sống, dám về nhà thì tao đánh chết.”

Hôm đó trời mưa pha tuyết.

Tôi nhìn theo bóng dáng họ càng lúc càng xa, chỉ còn một mình đứng co ro trong bộ quần áo mỏng manh, lạnh run người.

Tôi không dám chạy theo.

Tôi biết họ sắp sinh em trai, nếu tôi quay về thật, chắc chắn sẽ bị đánh chết.

Nhưng dì cũng không mở cửa cho tôi, cửa nhà đóng chặt.

Tôi chẳng còn chỗ nào để đi.

Tôi tìm một góc tường khuất gió, co người lại, không biết từ lúc nào đã thiếp đi.

Không biết bao lâu sau, một đôi tay ấm áp, thô ráp mà chắc chắn ôm lấy tôi.

Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy giọng dì út vang lên:

“Bỏ con nít ngoài trời tuyết thế này, không sợ nó chết cóng à! Đúng là thất đức, sớm muộn gì cũng bị báo ứng!”

Tôi không biết đã ngủ bao lâu, đầu óc nặng trĩu, cả người lại nóng ran vì sốt.

Khi mở mắt ra, dì đang ngồi cạnh giường, dáng vẻ như đã thức trông tôi suốt cả đêm.

Thấy tôi tỉnh, dì lạnh giọng nói:

“Bố mẹ con ép để con lại đây, nhưng dì không thể nuôi không đâu nhé…”

“Con biết mà!” – tôi vội vàng trả lời, lặp lại y nguyên những câu bố mẹ đã dạy –

“Con sẽ không đi học nữa, sẽ ở nhà hầu hạ dì, giặt giũ nấu nướng con làm hết. Dì đừng đuổi con đi.”

Dì cau mày:

“Không học thì dì không nhận. Không có học hành thì lớn lên chẳng làm nên trò trống gì, lấy gì mà báo đáp?”

Dì từng chịu thiệt thòi vì không biết chữ, nên đặc biệt coi trọng chuyện học hành.

Tôi hoảng hốt, vội vàng nói lại:

“Con sẽ đi học! Con sẽ học giỏi!”

“Con nhất định học thật tốt, sau này có tiền đồ để báo hiếu dì, chăm sóc dì đến cuối đời.”

“Đừng nói mấy lời không may như thế.”

Nói vậy thôi nhưng sắc mặt dì đã dịu đi. Dì dặn:

“Từ giờ con ở cùng dì, phải ngoan ngoãn, đừng gây rắc rối. Nếu không nghe lời thì tự quay về nhà bố mẹ.”

Đúng lúc đó, trong phòng vang lên tiếng “ục ục”, bụng tôi lại réo lên.

Thấy tôi vẫn còn sốt, người gầy gò, dì chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi bước vào bếp.

Một lúc sau, dì bưng ra một đĩa dưa leo xào và một đĩa bí đao xào thịt.

Trong món bí đao chỉ có vài sợi thịt mỏng như sợi gừng, lặng lẽ nói lên rằng cuộc sống của dì cũng chẳng dư dả gì.

Sợ dì nghĩ mình ăn nhiều tốn kém, lúc tự xới cơm tôi chỉ dám lấy một chút, còn phần của dì thì nén thật chặt, cơm đầy lên cả mặt bát.

Lúc gắp thức ăn, tôi chỉ ăn dưa leo, không đụng vào thịt, thậm chí món bí đao có mùi thịt tôi cũng nhường hết cho dì.

Dì nhìn tôi nhíu mày:

“Ăn ít vậy, con nghĩ dì không nuôi nổi à?”

Tôi vội vàng cười lấy lòng:

“Dì, con không đói đâu.”



Bình luận